Đọc Truyện

Đọc truyện Tháo Chạy full
Đọc truyện Tiết Hoa full
Đọc Truyện Kiếp Yêu full
Đọc Truyện Bụi Trong Ngực full
Đọc Truyện Chiếm Ngự full
Đọc Truyện Thêm Sắc full
Đọc truyện Hai Chị Em full
Đọc truyện Tôi Đã Sống full
Đọc truyện Duyên Phận Full
Đọc truyện nhanh nhất tại facebook tác giả: https://www.facebook.com/profile.php?id=100004860013218
Hiển thị các bài đăng có nhãn đọc truyện thêm sắc chap 20. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đọc truyện thêm sắc chap 20. Hiển thị tất cả bài đăng

9 thg 2, 2017

Thêm Sắc chương 20 - Tác giả Huyền Thu

Đọc truyện Thêm Sắc chương 20:

Tôi biết rằng tôi chưa chắc chắn về tình yêu mà Minh dành cho tôi,,,tôi đứng dậy lảo đảo rồi ngất ,,,mở mắt ra tôi thấy gấu ngồi cạnh tôi nhưng hình ảnh nhìn con rất mờ ,tôi lắc lắc đầu thì lại thấy rõ hơn,,,Gấu của mẹ ngoan lắm đi chơi đi con mẹ ốm sợ lây cho con đấy

Quản gia: thằng bé vừa hỏi em chị dắt vào đấy ,sao tự dưng lại để bị ngất vậy
_có lẽ do em tụt huyết áp,,,,
_em uống cốc nước cam này đi
_Vâng cám ơn chị ( tôi vừa cầm ly nc thì thầy đi vào)
_Em sao vậy
Quản gia: cô Xuân bị ngất
_Em không sao? ( tôi coi như không biết gì)
_Bị ngất mà còn nói không sao là thế nào,hôm qua anh bận nên ( thầy ấp úng )
_có sao đâu anh bận thì phải làm việc chứ ( tôi cố vui vẻ vì sợ thầy sẽ nói chia tay ngay lúc này)
_Anh sẽ xuống bây giờ chúng ta sẽ đi pic nic luôn à Hân sẽ đi cùng chúng ta không sao chứ?
_Không sao ( tôi nắm chặt tay vào chăn) ...khi lên xe chị quản gia cũng đi cùng cả hân và tôi
Hân: chị đi cùng dc chứ em
_Được không sao chị thêm người thêm vui ( gấu cầm súng nước bắn trượt nên ướt áo tôi)
Quản gia: khăn đây lau đi em ( hình ảnh chiếc khăn mờ ảo dần dần khiến tôi tóm mãi không trúng) em sao vậy khăn đây mà ( lại nhìn rõ)
_Cám ơn chị em thấy rồi ( tôi cười nhạt)...Thầy đi ra xe và chúng tôi lên đường thầy đưa chúng tôi ra bãi biển ,,,xuống tới nơi tôi hít thở
Quản gia: đây là biệt thự riêng của cậu chủ nên mọi người hãy thoải mái nhé
Thầy: gấu đâu con bố con mình ra bãi biển thôi
Hân: em đi cùng nữa ( thầy nhìn tôi)
_Tất cả cùng đi thôi ( thầy bế con đi hân chạy theo sau,tôi đi sau Hân nhưng hình ảnh không rõ ràng mắt mình lại sao vậy nhỉ)...ra đến biển Thầy kéo tay tôi lao ra biển ,chúng tôi nô đùa nghich dưới nước còn Hân bơi,,,lên bờ tôi và gấu đắp cát lên người thầy,tôi thầm nghĩ chỉ cần thế này là đủ thầy sẽ không bỏ mình,mình tin là như vậy,,,đang nghĩ thầy kéo tay tôi nằm xuống bãi cát rồi cười...ôm gấu nằm giữa...thầy hôn tôi gấu sờ môi thầy
_Bố xấu ( chúng tôi bật cười)...tôi nhìn ra biển rồi kêu
_Hân đâu rồi nhỉ ( thầy bật dậy gọi)
_Hân em ở đâu vậy về thôi muộn rồi ( hân vẫy tay)
_Em bị chuột rút ( thầy nhẩy xuống cứu hân lên tôi và gấu đứng trên bờ sốt ruột) ...bế hân lên bờ Hân sặc nước nằm im ( thầy hô hấp cho Hân tôi gàn)
_lúc này mà em còn gen được sao ( thầy hô hấp Vừa hôn Hân mở mắt rồi hôn thầy,thầy bật dậy nhìn tôi ( tôi bế gấu quay đi giả vờ như k thấy)
_Gấu chúng ta về thôi lạnh rồi con ( tôi đi thật nhanh về biệt thự tôi tắm cho con rồi sấy tóc cho con mà rơi nước mắt,mình gen quá rồi hay sao ý nhỉ nhưng còn bức ảnh)...đột nhiên mắt lại mờ không rõ ,gấu chạy đi tôi nhìn mờ thằng bé chạy đi ,gấu con chạy đi đâu vậy ( tôi tóm cánh cửa mạnh mắt lại rõ) ...tôi xuống nấu cơm cho chị quản gia rồi hỏi
_Chị ơi huyết áp thấp sẽ bị mờ mắt đúng không nhi
_Đúng rồi căng thẳng quá cũng bị ( tôi thổi phù nhẹ nhàng) ...nấu xong cũng là lúc thầy đi xuống cố tỏ ra vui vẻ như bt với tôi
_Thơm quá em nấu đúng không?
_không chị quản gia ( tôi quay đi thầy ôm)
_Sao vậy anh xl lúc nãy mắng em
_K sao em gen quá mức ( thầy cười)
_Yêu mới gen kp sao ( đang ôm nhau Hân đi xuống)
Hân: đói quá ăn thôi nhỉ,,,gấu được chị quản gia cho ăn rồi cho đi ngủ chỉ còn 3 chúng tôi ngồi ăn tối ngoài sân dưới ánh nến,,,Thầy cắt thịt từng miếng rồi đặt ngay ngắn để tôi ăn
_Em ăn đi ( Hân uống rất nhiều rượu)
Hân: hai người tính bao giờ cưới
_Cưới chỉ là thủ tục sống như vậy kp vui sao ( nghe thầy nói tôi buồn)
_nói vậy pnu 1 lần trong đời lên xe hoa a định để Xuân thiệt thòi ,a thật keo kiệt ( thầy cười)
_Chuyện đó quan trọng vậy sao( thầy cầm tay tôi)...đột nhiên Hân đổ ly rượu vào người
Hân: chét rồi
_Để em đi lấy khăn chị chờ chút ( tôi chạy vào lấy khăn khi ra thấy thầy và Hân đang đi bộ có vẻ như Hân đang nói gì đó ,thầy tránh k muốn cho tôi nghe sao,tôi tò mò đi theo roi nup sau goc cay) đến gần bờ biển thấy thầy cho hai tay vào túi rồi quay đi Hân kéo tay rồi nói
_Em xin lỗi anh vì tất cả em thật sự còn yêu anh rất nhiều ,đàn ông có thể quên nhanh vậy sao?
_Anh xin lỗi lựa chọn đã có số phận sắp xếp em đã chọn Hoàng giờ anh chỉ chúc phúc cho em được mà thôi,cũng đừng làm những động tác thái quá trước mặt Xuân anh thấy không tiện
_A quen em bao năm và cô gái đó chỉ mấy tháng mà anh đã yêu sâu đậm vậy sao?
_Đúng vậy dù chỉ là mấy tháng nhưng nhìn người đó cười dù chỉ là khoảnh khắc ngắn anh cũng thấy mình vui theo cô ý mọi lúc mọi nơi,lúc này anh thật sự hạnh phúc vì đã có 1 gia đình nhỏ đủ khiến anh cảm thấy trên đời này anh còn cần bảo vệ mẹ con Xuân đến hết cuộc đời ...( Hân nhay lên hôn thầy,thầy đứng im còn Hân chủ động ánh mắt cử chỉ của thầy lạnh lùng như lần đầu tôi gặp vậy)...tôi bước ra đi tới Hân vội vàng lùi lại..
Hân: chị xin lỗi ( ấp úng )
_Nếu yêu nhau thì dù có là ai có vật cản thế nào cũng sẽ về bên nhau ( tôi chỉ nói vậy rồi quay đi)
Thầy: Chúng ta về thôi ( thầy quàng vai còn Hân đứng im ở đó) 1 nụ hôn có thể khiến em cảm nhận được rõ tình cảm của anh rồi ( thầy buông lời vô cảm vs Hân)
_Em nói lúc nãy cứng rắn lắm đúng không?
_Đúng vậy ( tôi nhẩy lên lưng thầy cõng tôi trên bãi biển) con đường tình duyên của chúng ta có vẻ lận đận ( thầy cười lớn)
_Sao anh nghĩ vậy do anh đê lạc em đấy chứ ( tôi nhẩy xuống chạy ,thầy cười đuổi theo) quay lại sau tôi thấy hình ảnh lại mờ dần nụ cười của thầy tiến đến gần ,thầy thở
_Sao đơ ra vậy ( toi lăc lắc đàu lại rõ) ...thầy hôn tôi dưới con gió ánh trăng trên bãi biển đầy thơ mộng này,,,Hôm sau về lâu đài Hân nhìn tôi ngại rồi bảo tôi
_Chị đã sai khi nghĩ còn cứu vớt dc chút tình cảm ,em gét chị lắm đúng không xin lỗi vì hình ảnh ( tôi ngắt lời)
_Em biết em tin ở thầy
_Đó là hình ảnh ngày trước khi còn yêu nhau đêm trước chị sốt cao và nói thầy chăm sóc chị,thầy ngại em hiểu lầm nên chắc k nói với em hôm qua nụ hôn đó thật lạnh nhạt ( chị ta rơi nc mắt rồi gạt đi) vậy chị đi đây khi nào cưới chị sẽ tới dự ...
_Vâng nhất định nhé hôm nay thầy bận nên
_không sao thầy cố ý tránh đấy ( tôi cuòi nhạt) ...
Quản gia: uống nước sâm này đi Xuân tốt lắm ( chị ý đưa ly trà mà tôi cầm trượt do mờ mắt ,ly trà nóng đổ vào chân) em k sao chứ
_Nóng chút thôi do em bất cẩn ...cứ thế nhưng ngày khi thầy đi công tác tôi càng lúc mắt càng mờ dần,,,hôm nay tôi quyết định tới viện kiểm tra...
Bác sỹ: mắt cô đã từng phẫu thuật nhưng khả năng mù lại do chấn thương tinh thể của cô lại tái phát và lần này sẽ không thể sáng mắt được ( cầm kết quả ra đến bên ngoài tôi không dám tin vào kết quả mà tôi đang cầm,tôi khóc lấy tay bịt mồm nấc lên từng hồi) ...hạnh phúc của tôi giờ mới chỉ bắt đầu tại sao lại bị thế này,tại sao tôi còn muốn được nhìn thấy con Lớn,muốn sinh thêm con cho anh cùng nhau làm việc nuôi con lớn cơ mà tại sao ông trời tại sao lại đối xử với con như vậy,tại sao ( tôi gào lên) ...về tới lâu đài Anh đã về từ bao giờ rồi nhìn tôi cười tươi ,anh đang chơi cùng con,,,nhìn bố con gấu tôi gạt nước mắt cố vui vẻ ...
_Em đi đâu vậy sao k bảo lái xe đưa đi
_Em đi loanh quanh cho thoải mái thôi
_Vào nhà thôi ( vừa bước vào nhà đèn tắt hết...tôi sợ hãi ôm đầu) ...từ trong nhà bố con gấu đi ra bê thứ gì đó có ánh nến rồi hát chúc mừng sinh nhật )...chúc mừng sinh nhật em ( thày cười vỗ tay ,đến sn tôi bản thân tôi cũng không nhớ)...
_Cám ơn hai bố con ,,,( tôi hứng tay cầm bánh và lại k thấy rõ tôi rơi trượt chiếc bánh tuột khỏi tay giây phút đó thầy kéo ôm tôi)
_Không sao đâu anh sẽ lấy cái khác ....Đèn bật lên tôi luống cuống dọn
_Em bất cẩn quá mắt sáng mà lại như mù thế này xin lỗi anh ( tôi rơi nước mắt vơ vơ bánh kem,thầy cầm tay tôi)
_em sao vậy bẩn hết áo rồi ( tôi ôm gấu rồi nhìn con kĩ càng)
_Gấu mẹ sau này lớn lên có đẹp như bây giờ không nhỉ ...quản gia ra dọn dẹp gấu ôm bố ngủ ngay sau đó,tôi cố giả vờ ngủ rồi bật dậy suy nghĩ cả đêm về những gì sắp xảy đến,hôm sau thầy và tôi cho con tới trường,tôi tóm mãi k trúng nút mở cửa xe ( cạch thầy ra mở)
_Nút ở đây mà
_Do em đang mải nghĩ đến việc khác...đến trường đeo ba lô cho con tôi đeo ngược,thầy lại chỉnh lại,đi ăn trưa tôi nhìn nhầm số bàn
_Hôm nay em lạ lắm em mệt hay sao anh thấy em k ổn đâu ( bồi bàn mang nước ra tôi cầm cốc đặt vào phía chéo chỗ anh ngồi)
_Anh uống nước đi ( thày cầm tay tôi)
_Anh ngồi đây mà
_Em đùa thôi mà
_Anh đưa em đi khám
_không em ổn ( phản ứng lạ)
_em càng nói a càng muốn đi
_em chỉ cần đeo kính thôi mắt em cận thì phải
_Vậy đi đo kính ( ăn xong thầy dắt tôi đi đo kính nhưng khi đo mắt người đó gọi thầy ra ngoài,tôi kéo tay thầy)
_Đừng đi anh đi đâu vậy
_Anh này là bạn anh chắc có vc thôi
_Đừng đi em xin anh ( thầy gạt tay tôi quay đi)...lúc xong kính vẫn chưa thấy thầy quay lại...tôi đi ra ngoài thấy thầy đi từ nhà vệ sinh ra mắt có vẻ sưng
_Anh xl xong chưa có con gì đó bay vào mắt nên anh phải đi lấy ra
_vâng xong rồi ( tôi đeo kính vào hiện tượng đó lại bắt đầu)...thầy đi cả đoạn đường không nói gì đến 1 quán cafe bằng kính ,thầy mở cửa vào dường như không có ai ở đây
_Em ngồi đi quán này là nơi anh hay đến sau giờ làm việc ngồi đây có thể nhìn thấy thung lũng hoa bên dưới,hôm nay họ chỉ tiếp anh thôi
_Tại sao vậy ,hôm nay ngày gì sao ( tôi cười tươi) ...
_Không anh chỉ muốn cùng em ngắm hoa mà thôi ( trà dc mang ra) nào uống thử đi ngon lắm ( tôi thấy thầy nhăn mặt như sắp khóc ,tôi nhìn thầy lại cười rồi đứng lên,thầy đang cố kiềm chế nỗi buồn gì đó) anh ra ngoài gọi điện, thấy lâu vào tôi đứng dậy đi loanh quanh vào bên trong thấy bên ngoài tấm kính thầy đang ngồi ,tôi định chạy vòng ra thì nghe thấy tiếng thầy đang khóc,thầy đập tay vào tim ,giọt nước mắt thầy đang khóc tại sao vậy?( tôi ngồi quay lại tưa lưng lại bên trong khoảng cách chúng tôi bh chỉ dc ngăn bằng tấm kính nhưng sao trong lòng lại thấy như đang xa)...em sắp không còn được nhìn thấy bố con anh rồi,Hãy cho em nhìn a 1 lần,hãy để con tim em nơi anh dù chỉ là 1 chút,điều em muốn chỉ có 1 mà thôi,bởi với em anh là cả thiên đường ,có lẽ thiên đường là nơi tốt nhất cho em....lúc này hai chúng tôi đang dựa vào lưng nhau mà khóc thật đau lòng cho cuộc tình của chúng tôi,tôi đứng dậy đi vào gạt nước mắt,thầy đi vào nhìn tôi rồi nói
_Mai em hãy đi điều trị đi ,anh tin sẽ được
_Tỉ lệ thành công sau khi phẫu thuật của em rất thấp và hoàn toàn không có khả năng
_Có người hiến mắt là được mà
_Ngoài người thân bị bệnh hoặc tự nguyện sau khi chet k thì k ai được mà a biết luật rồi mà,em chỉ cần ở bên anh và con như vậy là đủ rồi em chỉ có hoa k lẽ em bảo em gái hiến mắt cho mình ( thầy đấm tay vào kính choang máu chảy ...về tới lâu đài máu tay thầy chảy quản gia hét lên)
_cậu chủ sao vậy ? ( thầy lầm lỳ đi thẳng lên) ...Đêm đó tôi ngồi phòng gấu còn anh ngồi ở phòng anh,tôi ôm con hôn rồi thở dài
_Mẹ là người tồi không thể nhìn gấu của mẹ lớn lên rồi ,con nhất định phải kiên cường hơn bố con đấy,bố con chắc đang khóc ở đâu đó rồi ( nói xong tôi ôm mặt khóc)...Đi dạo ra bên ngoài tôi thấy cánh cửa sân băng lại mở ra ,tôi đứng nhìn thầy đang nằm ngửa mặt nhìn lên trần...tôi bước tới thầy nói
_Em đừng tới đây,về ngủ đi
_Anh sẽ bị cảm lạnh đấy
_Em đã từng nghe câu thể xác lạnh thì tim sẽ không lạnh chưa,tôi là tỉ phú tôi sẽ cứu được em không có gì trên đơi này mà tiền không làm được ( thầy che tay lên mắt rơi nước mắt)
_Đừng vì em mà khiến ai đó không còn thấy ánh sáng hoặc ai đó không còn nguyên vẹn và đó sẽ là nỗi ám ảnh lớn nhất đời em,em chỉ có hoa là người thân ...
_Anh không cần biết anh nhất định sẽ làm ( tôi tiến tới lau nước mắt cho anh rồi hôn lên trán)
_em đi ngủ đây ngủ ngon ( tôi về viết lại giấy dặn dò chị quản gia và hôn con,viết đên đâu rơi nước mắt đến đó)...tôi đã quyết định ra đi ,ở lại làm gánh nặng và anh chưa biết 1 điều rằng nếu tôi k phẫu thuật tôi sẽ chết ...ra đi trong đêm tôi bắt xe đến trại trẻ mồ côi mà tôi tưng nương náu thấy các sơ tôi như thấy mẹ của mình vậy
_Chào mừng con quay về nhà ( tôi ôm sơ khóc lớn như chưa bao giờ dc khóc)
_Con đã mất tất cả rồi chỉ xin sơ cho con nương náu nốt quãng đơi còn lại
_Ta hiểu con cứ ở lại đây ,sống chết do ý trời hãy vững tâm niềm tin luôn chiến thắng ....1 tháng sau khi xa con mắt tôi đã mù hẳn không còn thấy gì nhưng tôi vẫn làm việc giúp trại trẻ,hôm nay đang ngồi tôi chảy thứ gì đó ra từ đôi mắt
Sơ; con đang bị chảy máu mắt rồi kìa
_Có lẽ con k sống dc bao lâu nữa rồi
_mạnh mẽ lên con chết không phải là mất tất cả chết giúp chúng ta đến 1 nơi yên tĩnh hơn k có mất mát k có đau thương đó là thiên đường
_cám ơn sơ đã dậy bảo ,con chỉ cần người con yêu và con của con ở nơi đó đang yên bình và quên đi con là con mãn nguyên rồi ( tôi cười)....cô bé ngày nào mù bẩm sinh dc tôi nhặt giờ cũng đã 3 tuổi và đến khi lớn sẽ được phẫu thuật do 1 nhà hảo tâm nào đó tài trợ...hôm nay trơi có đẹp k sơ
_Đẹp lắm trời nắng lại có gió nhè nhẹ ( lũ trẻ lại gọi)
_chị xuân ơi ra kể chuyện cho bọn em nghe đi
_Zôzep đâu rồi qua đây ngồi nào ( thằng bé ở trại trẻ chỉ bằng tuổi con tôi,chạy ra khỏi lòng tôi đứng dậy rồi mò) bắt được con rồi nhé ( k đúng đây là người lớn tôi sờ tay lên mặt người này đang rơi nước mắt) ....rồi ôm chầm lấy tôi k lẽ đó là
_Là anh ,anh tới rồi ( lúc đó tôi sờ lên mặt anh rồi rơi nước mắt)
_Con thế nào rồi ( thầy gạt nc mắt cho tôi)
_đều ổn em đang chảy máu chứ kp là nước mắt nữa rồi ( tôi lau lau)
_anh về đi đừng đến đây nữa,em xin anh hãy quên đi hãy lấy ai đó và bảo họ chăm sóc cho gấu dùm em
_Tại sao em lại tàn nhẫn bảo anh đi lấy người khác được ,còn con em lại sẵn sàng bỏ lại
_Không phải em ,em k thể nữa ( tôi ấp úng thầy đeo vào tay tôi 1 chiếc nhẫn)
_Lấy anh nhé ( lời câu hôn của thầy dưới gốc cây trong cơn gió khiến tim tôi quặn đau) dù chỉ là phút giây nhỏ hãy ở lại bên bố con anh được không?( sơ và mọi người vỗ tay Gấu từ đâu chạy tới gọi Mẹ,mẹ ơi)...3 chúng tôi ôm nhau khóc vỡ oà ...ngay hôm sau hôn lễ được tổ chức ,
Quản gia: hnay em xinh lắm ,vì muốn giữ vc của em nên k mời bố hay em gái em chỉ có mấy người thôi ks chứ
_Vâng tất nhiên ks rồi mọi người làm vậy là đúng ...hôm nay ở lễ đường tôi bước vào người đưa tôi vào là chú lái xe,lễ cưới đơn giản,thầy nắm tay tôi ,,,sơ và mọi người đều nói những lời chúc phúc cho tôi ...
Sơ nói vs thầy : con có đồng ý ở bên cô gái này đến trọn đời hay không đồng cam cộng khổ mãi mãi không rời ( thầy nắm tay tôi nói to)
_Con đồng ý
_còn con con có đồng ý ở bên chàng trai này đến trọn đời đồng cam cộng khổ hay không ( tôi rơi nước mắt)
_con đồng ý ( rồi bám tay thầy vì sắp khuỵ ,tôi ngã vào lòng thầy) nhưng con chưa thể húa sẽ ở bên người con yêu đến hết đời được ( thầy quát ầm lên)
_không tỉnh lại đi em ,anh nhất định sẽ để em sống con và anh cần em ( xe cấp cứu tới tôi dc đưa vào viện)....lát sau tôi tỉnh ( thầy nắm tay tôi) em tỉnh rồi em có đau ở đâu không?
_em không con đâu rồi anh
_con được chị quản gia trông rồi em đừng lo
_A đưa em ra ngoài hít thở đi ở đây ngột ngạt quá...( thầy có lẽ đưa tôi ra cv của bệnh viện)em có 1 ước mơ đó chính là được nhìn thấy anh và con ,còn anh ( thầy k nói gì)
_anh có lẽ sẽ phải đi công tac em ở nhà ngoan ngoãn nghe lời nhé ,sẽ có chương trình mổ mắt anh sẽ đăng kí cho em hứa với anh em sẽ tham gia...
_Thật sao anh?
_Anh đi hỏi thêm đã ,em ở nhà nếu dki dc phải phẫu thuật hiểu không con còn nhỏ ,thằng bé k thể thiếu em được,anh từng mất mẹ anh hiểu cảm giác đừng khiến gấu của chúng ta lớn lên cô đơn giống như anh...
_vâng tôi ôm anh ( ngay sau đó Thầy nói đi công tác )
Quản gia: cậu chủ nói đã dki dc cho em em cpi phẫu thuật đi
_Vậy người hiến mắt cho em là ai vậy...
_Là 1 người đã mất họ đồng ý cống hiến cho y học ...( tôi thầm cám ơn và hồi hộp sắp dc nhìn thấy thầy và con)...sau nhiều giờ phẫu thuật ,,,tôi dc đưa ra phòng hồi sức...
_chị ơi anh Minh bh về vậy
_cậu chủ chắc chưa về luôn đươc đâu
_a ý có gọi về cho em không ạ
_có khi em đang phẫu thuật ( 3 hôm sau tôi dc tháo băng) ...mở mắt ra tôi thấy Bố nuôi và hoa cùng con trai đứng cầm bó hoa....( họ ôm lấy tôi)
Quản gia: em nhìn thấy rồi chứ
Bác sỹ: chắc chắn là thấy rồi khối u đã dc loại bỏ ...
_A minh vẫn k gọi về ạ
_cậu chủ có lẽ bận ...( chị ấp úng) ...trở về lâu đài 6 tháng trôi qua tôi k hề nhận được 1 cuộc điện thoại nào từ thầy,câu trl luôn là thầy bận và chị quản gia còn khuyên tôi trở về Việt Nam nhưng tôi nhất quyết ở lại chờ thầy...tôi đi lên phòng nơi chúng tôi ôm nhau ân ái,mọi thứ vẫn vậy chỉ có thầy là không còn ở đây,thầy đang ở đâu tại sao lại không liên lạc với em,,,,qua thư viện tôi ngồi ở chỗ thầy hay ngồi rút quyển sách mà thầy hay đọc...từng trang thầy đều ghi cảm nhận sau khi đọc,
"Ánh mắt em hồn nhiên khi nhìn tôi đó là cảm nhận lần đầu tiên khi tôi gặp em"...tôi lật trang tiếp theo "Vì sao anh không thể gặp em sớm hơn"...."ước mơ của anh chính là được sống bên em và con"tôi gập quyển sách gục đầu xuống bàn,...vậy thì anh đang ở đâu nói cho em nghe đi ,em nhớ anh anh không nhớ mẹ con em sao?...tôi đạp xe đạp đi đến con đường mà chúng tôi thường hay qua,tới gốc cây mà tôi và thầy gặp nhau,tôi sờ lên bãi cỏ chỗ thầy hay nằm từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống từng ngọn cỏ,giá như có thể khóc em sẽ khóc thật lâu tại sao khi em sống lại không thể gặp anh tại sao anh k cần đến em nữa hay sao,anh có biết tim em đang đau thế nào không,giá như có thể sống thiếu anh trong đời em không làm được anh ở đâu ( tôi gào lên)....những tán lá cây đỏ rơi xuống như phủ lấp đi nỗi buồn trong tôi...dưới gốc cây có hàng chữ "ước mơ của tôi chính là được thấy em sáng mắt,tôi sẽ làm tất cả vì em"...tôi sờ lên đó gào lên rồi lấy tay đập vào tim mình,anh giết em đi còn hơn...tôi quay về nhà trong đờ đẫn...
Quản gia: em nghỉ ngơi đi thấy em hốc hác lắm
_Chị chăm gấu dùm em,em cần đến 1 nơi
_Đâu vậy em
_chị hãy nhắn với thầy hãy tìm em,em biến mất cho thầy xem chi nhắn hộ em đi ( tôi hoảng loanh chị ý khóc)
_Được chị sẽ nhắn ( tôi quay đi)
_Em sẽ về sớm bảo gấu chăm ngoan dùm em nhé ( tôi gạt nước mắt)...tôi bắt xe đi về căn nhà mà thầy đưa tôi đến ,đến cổng lá đỏ vẫn rơi nhưng dường như lá ở đây có chút buồn vương vấn hơn....mở cửa bước vào hình ảnh ngày nào tôi ốm thầy chăm tôi đang hiện ra trước mắt nụ hôn ngọt ngào trên giường tất cả dường như đang tan biến,,,ngoài sân nơi tôi giặt tất cả khiến tôi ôm tim ngã khuỵ,,,tôi đi sâu vào hàng cây lá đỏ ,bước chân tới đâu lá rơi đầy tới đó ,chợt có tiếng huýt sáo...tôi đi dần nhìn qua hàng cây phía bên kia ghế trong rừng dưới tán lá cây này ....quả bóng ném tới chỗ tôi,tôi nhặt rồi cầm tới ,người đó đứng lên quay lại đó là thầy giây phút này tôi ngạc nhiên không nói nên lời...tất cả như muốn vỡ oà, chú chó ngày nào chạy tới chân thầy,thầy cúi đầu xuống xoa đầu chú chó
_Memory ( kí ức) mày đi đâu vậy quả bóng đâu ( thầy không nhìn thấy tôi ,tôi sợ hãi lùi lại memory k sủa tôi vì quen nó vẫy đuôi,thầy nhận ra có người đứng) ai vậy ( tôi cầm tay thầy đăt quả bóng vào)cám ơn rất nhiều ( tôi quay người chạy 1 mach đi) ....không thể nào ,không thể em sai rồi em không cần nhìn thấy anh,tại sao anh lại để em nhìn thấy anh như thế này,tôi gọi về cho chị quản gia
_Mau nói cho em điều gì đã xảy ra hôm đó em gặp thầy rồi chị định giấu em đến bao giờ vậy
_chị xl ngay sau khi em đi cậu chủ biết nơi cô đến và sắp xếp lại cv trong 1 tháng rồi tới đó chính là muốn nhường mắt cho cô ,tất cả cậu chủ đã làm vì cô đó cô Xuân à
_không chị nói dối đó là có người hiến tặng mà hãy nói là chị nói dối đi
_không ai có thể hiến được trừ người thân cậu chủ là chồng cô hợp pháp
_không nói dối ( tôi cúp máy chạy vào tolet nhìn đôi mắt trong gương)....tại sao anh lại làm vậy tại sao,em đáng chết mà do em số đen đủi ám anh em đáng chết,xin anh tha thứ cho em ( tôi ôm đôi mắt gào lên lăn lộn trong đau đớn nỗi đau như không gì có thể miêu tả)...tất cả hãy cứ để những đám lá cây những cơn gió tan biến đi hết được không ai đó hãy giúp tôi,giúp tôi với tình yêu của tôi ....
- [ ]
Đọc tiếp Thêm Sắc:

Đọc Truyện Thêm Sắc chương cuối TG Huyền Thu