Đọc Truyện

Đọc truyện Tháo Chạy
Đọc truyện Tiết Hoa full
Đọc Truyện Kiếp Yêu full
Đọc Truyện Bụi Trong Ngực full
Đọc Truyện Chiếm Ngự full
Đọc Truyện Thêm Sắc full
Đọc truyện Hai Chị Em full
Đọc truyện Tôi Đã Sống full
Đọc truyện Duyên Phận Full
Đọc truyện nhanh nhất tại facebook tác giả: https://www.facebook.com/profile.php?id=100004860013218
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tháo Chạy chap 78. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tháo Chạy chap 78. Hiển thị tất cả bài đăng

3 thg 5, 2017

Tháo Chạy chương 78 - Đọc Truyện của TG Huyền Thu

Đọc truyện Tháo Chạy chương 78 của tác giả Huyền Thu

Sara: Cô gái mà anh ta yêu đúng là đang ở khán phòng này đó chính là cô ta ( Sara chỉ xuống tôi Sơn ôm hôn tôi ngay dưới khiến mọi người ngại)

Sơn: Có nhầm không vậy Sara đây là vợ anh mà ( Huy giận đỏ mặt kéo tay Sara ra bên ngoài)
Phóng viên: Ồ cậu chủ tập đoan kìa ( vệ sỹ bao vây ,Sơn nắm tay tôi đi ra ngoài) anh nghĩ sao khi bố anh nhường 10% cổ phần cho anh trai của anh vậy
Sơn: Tôi nghĩ cái đó k qtrong vì người nắm giữ cổ phần nhiều nhất vẫn là tôi ( sơn nhìn bố anh ta rồi cười đểu)...đi ra bên ngoài mẹ Huy chờ sẵn 
Mẹ Huy: Tôi nhận ra cô rồi cô chính là người đi cùng con trai tôi hôm đó,cô là gì vậy tại sao lại yêu nó rồi lấy em trai nó vậy
- cháu thật sự ( tôi ấp úng)
Sơn: Ai là anh trai bà nhầm à,bọn nghèo hèn kiết xác đừng so sánh 
Mẹ Huy: Tao nghèo thì sao giờ đây mẹ con tao đang trên đà rồi ( bà ta đổi giọng) còn mày thì làm được gì ngoài vài ba cái việc chém giết ( tiếng quát lên từ sau)
Bác gái: Nói lại chị nghe xem nào em vừa bảo con trai chị chém giết,em biết cái thá gì về con chị mà dám nói to hả ( bác gái trợn mắt quát lên k khí căng thẳng) 
Mẹ Huy: Nếu đúng Huy từng yêu cô gái này chẳng phải con chị đang ăn thừa của con em sao ( bác gái cười lớn)
Bác Gái: Ấu trĩ mẹ nào con nấy ,con dâu tôi á chưa đến lượt 
Huy: Mẹ thôi đi ( a ta kéo tay mẹ anh ta)
Sơn: Mẹ cũng thôi đi đau đầu ( a ta dắt tay tôi về đi ăn tối cả 3 người ) ...trên xe tôi k nói câu gì
Bác gái: Sao k nói gì vậy Lê
- Con sợ 
- Sợ ai ( tôi nhìn sang Sơn) trời sao lại sợ ck mình vậy con
- Vì anh ý hay giận ( a ta bật cười)
Bác gái: Con đừng căng thẳng vậy vk ck sống với nhau có yêu mới có giận ( a ta tắt k cười nữa ) phải k con ( tôi gật a ta ngồi im) 
- Nhưng con yêu đơn phương mà ( bà cười lớn đập trán tôi)
- Con bé này sao lại nói thẳng thắn vậy chứ ( a ta cũng nhếch mồm)...đến nhà hàng bà đột nhiên đi) mẹ xl hai đứa ăn đi mẹ phải đi cv gấp 
- Vâng vậy con chờ 
- Thôi hai đứa ăn đi nhé chúc hai đưa ngon miệng nhé con ( a a xuống xe bà đưa cho tôi 1 viên thuốc như kẹo) con cầm lấy uống luôn đi còn viên này thì cho vào ly rượu của nó cho mẹ
- Là gì vậy ạ
- Thuốc bổ thôi bác bảo nó k uống đâu nên con cứ bí mật cho vào ly rượu của nó nhé 
- Vâng còn viên này
- Con uống đi thuốc bổ đó con ,uống luôn đi nè ( bà đưa nước cho tôi,tôi ngại cho vào miệng uống)...xuống xe tôi chào bà ) vui vẻ nhé con ( bà vẫy tay)...vào nhà hàng anh ta đã gọi sẵn món...ngồi xuống ăn anh ta đứng dậy nghe điẹn thoại tôi bỏ viên thuốc bác gái nói vào ly nước của anh ta...
Sơn: Ăn thôi 
- Vâng ( vừa thái ăn anh ta lại có điện thoại tôi thấy hiện rõ chữ Chi ,a ta nhắm mắt nghe điện)...
- Nói ( Chi nói gì đó rất to) được tôi sẽ về ngay ( tôi với ly nước uống và k nói câu gì) tôi phải...
- Đi đi ( tôi vẫn thái ăn)
- Tôi sẽ quay lại ngay 
- K cần đâu ăn xong tôi sẽ tự về,anh đừng lo ( tôi nói nhưng tự dưng nc mắt rơi tôi quay đi)...
- Vậy tôi đi trước ( tôi gật a ta quay đi ,,,tôi cũng đứng dậy ngay sau đó,điện thoại reo lên là Bố)
Bố: Lê à con ổn không con bố gọi có phiền con không?
- Dạ không sao bố nói khách sáo vậy bố nói đi con nghe đây...
- con phải bình tĩnh nghe bố nói nhé,mẹ con vừa phẫu thuật ca phẫu thuật thất bại
- Là sao bố mẹ bị sao ạ sao lại phẫu thuật
- Mẹ bị ung thư tử cung cả nhà quyết định giấu con vì đợi sau khi mẹ con phẫu thuật sẽ nói với con nhưng ( thấy tiếng chị gái nói vọng vào)
Lan: Về đi mày còn chờ gì nữa mẹ sắp mất rồi ( tôi cười)
- Bố chị nói linh tinh gì vậy mẹ phẫu thuật sao ạ hay ở đó k phẫu thuật được con sẽ nhờ mẹ ck con đưa mẹ ra nước ngoài ( tôi hoảng loạn)
- Muộn rồi con ạ con mau về nhanh nhé mẹ đang chờ con đấy ( chị gái giật máy)
Lan: Về đi mẹ sắp mất rồi ( tôi khóc luôn tại chỗ như bị ai đâm giằng xé)
- Không mẹ không thể con đã nói tết này con về mà mẹ ơi,mẹ đừng xa con ( tôi rơi máy bốp)...tôi chạy vội về nhà...
Cô Hậu: Cô đi đâu vậy cô Lê sao vội vậy
- Nhà cháu có việc rồi cô nói đặt vé sớm nhất cho cháu về với ạ
- Được rồi ( cô gọi) chuyến sớm nhất vào ngày chiều ngày kia 
- K ổn rồi chuyên cơ riêng thì sao ạ
- Cái này phải gọi cậu chủ để cậu ý báo bay gấp
- Vậy để cháu gọi ( tôi rút máy ra mà còn run run rơi máy...anh ta không nghe máy)...ngồi chờ đến gần sáng tôi sốt ruột ...
Cô Hậu: Gấp lắm sao cô Lê cô k ngủ cả đêm qua
- Cháu gấp rồi cô cháu phải tới dinh thự anh ta chắc đang ở đó ( tôi tới dinh thự tuyết rơi lấp đầy con đường trời rất lạnh)...hơi thở tôi chạy lên trên phòng tôi gõ cửa ...thì thấy cửa mở...tôi thấy tiếng Chi đang kêu rên...tiếng của quan hệ ...tôi cố gắng nghĩ rằng do tôi nghe nhầm...tôi nắm chặt tay bước vào thấy Sơn đang nằm trên Chi họ đang quan hệ
Chi: Em mệt lắm rồi từ đêm qua anh sao vậy ( thấy tôi Chi cố tình ôm Sơn) ôi em đến khi nào vậy?
- Tôi muốn hỏi anh có thể cho tôi mượn chuyên cơ không?
- Có chuyện gì ( a ta đẩy chi ra rồi quay lại với thuốc hút nhìn tôi a ta nhắm mắt,tin nhắn về máy tôi báo còn lịch bay sớm nhất tại sân bay khác) 
- Không cần nữa xin lỗi đã làm phiền hai người ( tôi chạy đi 1 mạch ra xe...bảo tài xế ra thẳng sân bay)...dki xong ngồi chờ anh ta k gọi tôi quyết định tắt máy...lên máy bay về thẳng nhà...cả đoạn đường tôi cầu mong cho mẹ được mạnh khoẻ...mẹ nhất định phải chờ con con sẽ k quay lại đó nữa đâu...về tới nơi tôi lao thẳng tới bệnh viện...thấy bố râu ria tóc bạc trắng chị gái đờ đẫn ngồi cạnh...
Bố: Về rồi à con vào với mẹ đi con ( bố quay đi như cố kìm nén)...tôi chạy tới bên giường mẹ ...thấy chị gái đang nước mắt ngắn dài...
Lan: Mẹ ơi Lê về rồi này mẹ bảo chờ em về mà mẹ ( mẹ chỉ còn cử chỉ qua ánh mắt còn toàn người đã tê liệt) 
- Mẹ à con về rồi mẹ giận gì con mà giấu con vậy mẹ,mẹ cố dậy để con chải tóc cho mẹ,mẹ nhé bố mẹ sắp kỉ niệm 30 năm ngày cưới mà con bảo sẽ về trang điểm cho mẹ thật đẹp con trang điểm cho mẹ của bạn con đẹp lắm,con còn chưa trang điểm cho mẹ ngày nào mà ( tôi hoảng loạn mẹ dơ tay ú ớ như muốn nói) mẹ ơi con sai khi lấy ck xa rồi mẹ,con sai rồi mẹ ơi mẹ của con ( tôi tóm chặt tay mẹ)
Bố: Con Lê về rồi bà bỏ bố con tôi sao được ( mẹ chảy nước mắt) 
Lan: Mẹ ơi đừng bỏ chúng con bỏ cháu con sắp sinh rồi mẹ đi con biết sống sao 
- Mẹ đã đi đâu mẹ nhỉ con sẽ kiếm tiền đưa mẹ đi nhiều nơi mẹ nói muốn dc đi Nhật 1 lần mà mẹ ( mẹ ú ớ Lan bỏ ống thở ra)
Mẹ: Mẹ nhớ gái mẹ ( mẹ cố nói câu cuối rồi sơ lên tóc tôi và nhìn Bố)
Bố: Bà đi tôi k nhìn mặt bà đâu đấy ( mẹ nhăn mặt rơi nước mắt những giọt nước mắt cuối cùng) 
Mẹ: Thay tôi chăm con 
- Không mẹ ơi mẹ mẹ đừng nói thế tôi ôm chặt mẹ ( mẹ buông thõng tay)...
Bố: Bác sỹ ...
Lan: Không mẹ ơi đừng bỏ con ( chị gào lên kéo áo mẹ lay )
Tôi: Mẹ đừng ác với chúng con vậy 
Bác sỹ: Chị nhà đã đi rồi ( Bố tôi ngã quỵ)
Bố: Bà thật sự ra đi rồi ( bố rơi nước mắt ,chị kêu gào còn tôi lẳng lặng ôm mẹ chải tóc thay đồ)...Tang lễ tổ chức tại nhà tang lễ bệnh viện...tôi lấy thỏi son đánh vào môi mẹ...

Đọc tiếp chương 79 truyện Tháo Chạy của Nguyễn Huyền Thu 

Mời bạn đọc xem danh sách chương truyện THÁO CHẠY của tác giả Huyền Thu

Nguồn: Huyền Thu