Đọc Truyện

Đọc truyện Tháo Chạy
Đọc truyện Tiết Hoa full
Đọc Truyện Kiếp Yêu full
Đọc Truyện Bụi Trong Ngực full
Đọc Truyện Chiếm Ngự full
Đọc Truyện Thêm Sắc full
Đọc truyện Hai Chị Em full
Đọc truyện Tôi Đã Sống full
Đọc truyện Duyên Phận Full
Đọc truyện nhanh nhất tại facebook tác giả: https://www.facebook.com/profile.php?id=100004860013218
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngoại truyện kiếp yêu 2. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngoại truyện kiếp yêu 2. Hiển thị tất cả bài đăng

2 thg 2, 2017

Kiếp Yêu (Ngoại Truyện phần 2) - TG Huyền Thu

Kiếp Yêu Ngoại Truyện 2:

-em cũng yêu anh ( tôi rúc đầu vào ngực ngài tựa nhẹ hơi ấm của ngài khiến tôi cảm thấy yên bình)...khi tỉnh dậy tôi lại không thấy anh ta đâu,anh ta đi đâu nhỉ,tôi đi ra ngoài hỏi hầu gái

-ngài đi từ lúc nào vậy em?
-ngài đi họp rồi thưa tiểu thư
-ngài đang ốm mà ( mọi vc ngài tư đâm được giấu diếm) ...tôi chạy xuống bếp các đầu bếp cúi chào tôi
-Tiểu thư ở đây không tiện ah
-cháu muốn nhờ chú được không ạ,chú có thể dậy cháu nấu cháo không ạ hoặc món gì ngon cho người ốm,cháu muốn mang cho ngài ăn
-thực đơn của ngài đã được lên lịch rồi thưa tiểu thư,còn món canh thần chưa nấu
-vậy cho cháu nấu nhé cháu muốn giúp
Tôi lần đầu được nấu ăn cho ngài,cảm giác vui vui lâng lâng,,,xong xuôi tôi ngửi các món chuẩn bị cho ngài đều được kiểm tra cẩn thận,tôi hí hửng bê món canh đó lên,thấy ngài đang ngồi đọc gì đó và như ngủ gật,tôi ra tháo mặt nạ ra ngài mở mắt...
-Anh đói chưa ăn thôi ( ngài vuốt má tôi cười nhẹ nhàng),,,món canh này ngon lắm ( tôi chỉ chỉ)...
-thư kí tiểu thư Hiền sao rồi?
-Dạ đã tỉnh rồi ạ ,hiện đang được bồi bổ rồi thưa ngài
-làm tốt lắm ,bê món canh này qua đó nói ta ban để mau khoẻ lại ( tôi cúi đầu không nói gì)...ngài kéo ghế ngồi xuống còn tôi thì cứ cố nghĩ ,dù sao cũng có mấy loại canh mà ( tôi cầm chén cơm ăn cúi đầu và buồn thiu)...em ăn đi sao gẩy mãi vậy ,đồ hôm nay không ngon sao?
-không phải ngon lắm ( tôi cười gượng)...
Thư kí: tiểu thư Hiền vừa mới ngất lần nữa thưa ngài ( a ta vội vàng đứng dậy chạy ngay đi rồi gục ở ngoài cửa vì vết thương chảy máu ra ngoài áo) kìa ngài đừng cố ( tôi chạy ra đỡ ngài cố đứng dậy)
-ta đi được ( a ta gạt tay tôi ra rồi đi qua đó cảm giác lúc đó không còn là gen nữa mà nó có cảm giác nhói lòng)...tôi cố giữ bình tĩnh,ngài nói yêu mày mà Tâm sao mày còn cứ suy nghĩ linh tinh vậy,( tôi cố gõ đầu) đến chỗ Hiền tôi thấy Hiền đang dựa vào vai ngài khóc thút thít
-em lo cho anh quá nếu anh có làm sao chắc em cũng không sống nổi được mất
-ta không sao rồi nín đi (a ta lấy khăn đưa cho Hiền ý nói lau nước mắt)
-anh có tha thứ cho em không?
-ta tha thứ cho em,nên em đừng bận tâm cố gắng ăn uống bồi bổ ( ngài cầm bát canh đó đút cho Hiền)...tôi đứng ngoài cửa nắm chặt tay quay đi,,,Hiền gọi
-Tâm em đến rồi sao?( ngài quay ra ,tôi vẫn không quay đầu lại và giả vờ cười)
-em chợt nhớ tới giờ em chơi cầu lông rồi,hai người nói chuyện đi ( tôi quay lại cười ngài đứng dậy định ra chỗ tôi Hiền kéo tay)
-vậy em đi đi,( chị ta cười nhạt,chị ta vẫn không buông anh ta đúng vậy tình yêu của họ vẫn ở đâu đó trong tim họ) ...tôi chạy đi ngài chạy theo gọi
-Đứng lại ( tôi vẫn chạy rất nhanh)...rồi vấp ngã xước đầu gối ngài chạy tới thổi
-em chạy nhanh vậy làm gì ( tôi gạt)
-anh chẳng bao giờ hiểu tôi nghĩ gì cả ( tôi đứng dậy anh ta kéo tay)
-nói rõ ra xem nào,ta không hiểu?
-giờ thì không cần hiểu nữa ,anh muốn làm gì thì làm đi ( tôi gào lên ngài ngạc nhiên còn tôi chạy đi) về cung nằm phịch xuống ...ngài chẳng bao giờ hiểu thành ý của tôi gì cả,,,
Phu nhân: con ơi đàn ca sáo nhị đi ( thấy tôi lại nc mắt ngắn dài) lại sao vậy
-không con mệt thôi ,nhưng vẫn xoã được ( bà đang cầm míc tôi hất tóc gào thét ôm đầu vò tai khiến bà gọi thư kí)
-thư kí nó chuyển hiện tượng dư lày từ bao giờ vậy
-mới được 5 phút kể từ khi gặp phu nhân đó ạ ( ý bảo phu nhân hâm nốt)...
Thư kí vua : đây là thuốc bôi ngài bảo tôi mang qua chân tiểu thư đang bị thương đấy ạ
-anh mang về đi bảo tôi không cần ( giận dỗi)
-thàn chỉ có lệnh mang tới,thần xin lui ạ
Phu nhân: lại lien quan tới nhau rồi con có việc buồn gì thì chỉ có y rằng cãi nhau với ngài
-con buồn nôn quá ( nói xong tôi nôn oẹ )...phu nhân vỗ lưng:
-khổ thân con,đang thời kì đầu nghén ngẩm khổ lắm ( bà đưa nước cho tôi uống)...
-chắc con phải đi ngủ thôi,mắt díp vào rồi đây
-uk con nghỉ ngơi đi đừng nghĩ gì nhiều
-con biết mà ( tôi lên giường nằm ngủ 1 mạch vì quá mẹt và buồn ngủ)...lát sau thư kí gọi
-Tâm dậy ăn đi em bầu bí ăn cho đúng giờ
-vâng em dậy luôn đây ( thấy có món súp ngon tôi ăn no rồi nằm thở)....nghe có tiếng đàn ,tôi đi ra ngoài vừa đi vừa hít thở,chắc anh ta đánh rồi,ra đến vườn hoa thấy Hiền đang ngồi gẩy tôi vội lùi lại khi thấy ngài đang ngồi đọc sách ,bọn họ biết dù chỉ là bạn nhưng sao cảm giác mình vẫn không ưng ( là dư lào) ...tôi thấy anh ta thái độ rất bình thường còn Hiền vẫn nhìn ngài không rời mắt,
Hiền: a dậy em đoạn này được không ạ ( a ta đứng dậy ngồi gẩy)
-Hiểu chưa
-chưa hiểu ạ ( cô ta cố tình)
-vậy qua đây ( cô ta ngồi vào lòng anh ta gẩy đàn như những gì anh ta làm với tôi vậy)...
Tiếng thư kí: Tiểu thư Tâm ạ ( đánh tiếng cho đồng bọn đấy phỏng :)))),anh ta thấy tôi vội đứng lên ,tôi cười nhạt
-tôi về trước đây,( tôi mim môi quay đi tau a cay hai đứa rồi đấy)...
Vua: lại đây ngồi cạnh ta
-không ( tôi lườm) tôi về trước đây..vừa đi tôi lầm bầm ,không ổn họ vẫn đang bên cạnh nhau,ra gặp phu nhân thấy tôi hầm hầm
Phu nhân: con lại tức gì vậy
-bác đàn ông nói yêu người này mà cứ ở bên người khác như thế là thế nào ạ
-cái đó hỏi trái tim con ạ ( hôm nay bác nói hay thế) sao con không đến hỏi xem trái tim ngài sẽ trả lời cho con
-bác mới đi ôn luyện về ạ
-chứ còn gì ta mà nị,đi đi con đi hỏi thẳng đi và để cho họ biết con mới là người ngài yêu...( bà đẩy tôi quay lại)
-được con nhất trí chờ tin con ( vừa đi vừa hôi hộp anh ta về cung rồi nhỉ)... chạy về cung anh ta hầu gái thấy tôi ấp úng
-chào tiểu thư Tâm ạ
-ngài ở trong hả để ta vào ( họ vã mồ hôi kiểu sợ tôi gì đó) ầy đừng sợ ta mà có phải ai lạ đâu
-cái này ( không chơ họ nói tôi đẩy cửa vào ra không có ai,thấy tiếng ở bên thư phòng,tôi chạy sang thì anh ta đang cởi áo cho Hiền lau vết thương
Vua: em về đi ta tự làm được ,để ta bảo thư kí sẽ tiện hơn
Hiền: em làm cho em làm được mà ,để em chăm sóc cho anh 1 chút được không ( ngài thở dài không nói gì)...cô ta rửa vết thương từng chút ,từng chút 1 ,,,tôi thật sự sốc nhưng vẫn can đảm muốn rõ ràng,đang định bước vào thấy Hiền lại hôn lên môi ngài( a ta đang nhắm mắt) ...tôi lao ra kéo tay Hiền tát mạnh
Hiền: em điên rồi à ( ngài giật mình đứng dậy) em có cần tới mức này không
-tôi không gen nhưng thái độ của chị luôn có vẻ coi thường tôi và muốn thể hiện cho tôi thấy chị còn yêu anh ta
Vua: em sai rồi,mau tự ngẫm lại đi nếu gen tuông khiến em mất đi lý trí thì hãy về đóng cửa tỉnh táo lại đi
-tôi mất đi lý trí sao,hãy tự hỏi bản thân anh hết lần này tới lần khác tôi nhìn thấy anh hôn chị này,được vậy tôi hỏi anh trước mặt chị Hiền tôi là ai là gì của anh?( Hiền ôm mặt kéo tay ngài)
Hiền: thôi em không muốn đôi co Tâm quá trẻ con ,dù sao ăn 1 phát tát em thấy thật buồn khi tâm xử sự như vậy?em cần Tâm xin lỗi em ngay bây giờ
Vua: ta ( a ta khó xử)
-tôi cần anh trả lời ,thay vì anh ấp úng tôi không muốn tôi làm con ngốc ,anh nói yêu nhưng anh cũng sẵn sàng yêu và lên giường với bất kì ai không riêng tôi đúng không?
Vua: thư kí mau đưa Tâm về cung ta sẽ phạt sau ( a ta quát lên)
-anh trả lời đi tôi cần anh trả lời trước mặt tôi luôn và ngay bây giờ ( a ta nắm chặt tay nhìn tôi trừng trừng)
Vua: Hiền là người cũng quan trong với ta và ta không thể đối xử với cô ý như những người khác được ( tôi tát anh ta trc mặt thư kí và Hiền Bốp rồi cười)
-cũng quan trọng đối với anh ,anh đã trả lời cô ta cũng là người quan trọng còn đối với tôi anh không dám trả lời (Hiền quay ra tát tôi không khí căng thẳng bao trùm)
Hiền: em làm gì chị cũng được nhưng em đang ép ngài phải yêu em đấy à ( a ta kéo tay Hiền)
Vua: Hiền em làm gì vậy? ( a ta tiến ra sờ lên mặt tôi,tôi gạt tay rồi cười chỉ anh ta)
-ồ hoá ra trái tim anh là thế này à,tôi định hỏi nó thì anh trả lời tôi rồi đấy ( tôi quay đi vừa đi vừa cười ầm lên ) haha tình yêu thật đấy à ( ngài chạy theo tôi nói vọng lại) hãy để tôi yên ...và tôi cứ vừa đi vừa cười như 1 đứa bị điên ,tôi sẽ rời xa anh,nhất định là như thế đồ khốn nạn,anh không dám nói trước mặt cô ta Hiền cũng quan trọng vậy nhưng gì anh làm chỉ để cho tôi thấy anh cũng yêu tôi à,đồ tồi ( a ta kéo tay tôi giật quay người lại,tóc gió bay bay với hai hàng nước mắt mồm vẫn cười nhìn anh ta)
-Em bình tĩnh nghe ta nói
-tôi muốn được rời xa anh,kể cả cái thai tôi tự sinh tự nuôi 1 mình được anh chỉ cần buông tha cho tôi thôi
-ai cho phép em nói câu đó với ta hả
-tôi tự cho phép ,trước mặt cô ta anh không dám nói cũng coi thường tôi nốt phải không?
-ta chỉ là ta ( a ta ôm tôi đẩy)
-tôi nhất định sẽ biến mất để anh đỡ phải phân vân hằng đêm sẽ lên giường cùng ai ( a ta đẩy tôi ra)
-em đi xa quá mức cho phép rồi
-vậy a không nên giữ cục nợ như tôi ở bên cạnh ( a ta vác tôi lên mặc cho vét thương đang rỉ máu)...về tới cung anh ta quát to
-truyền lệnh ta từ mai tất cả sinh hoạt của Tâm phải chuyển sang cung của ta,mọi hành động đều phải báo lại cho ta
Thư kí: dạ vâng thưa ngài
Xem tiếp:

Kiếp Yêu ngoại truyện 3

Bạn có thể đọc Truyện Kiếp Yêu full ngay bây giờ