Đọc Truyện

Đọc truyện Tháo Chạy
Đọc truyện Tiết Hoa full
Đọc Truyện Kiếp Yêu full
Đọc Truyện Bụi Trong Ngực full
Đọc Truyện Chiếm Ngự full
Đọc Truyện Thêm Sắc full
Đọc truyện Hai Chị Em full
Đọc truyện Tôi Đã Sống full
Đọc truyện Duyên Phận Full
Đọc truyện nhanh nhất tại facebook tác giả: https://www.facebook.com/profile.php?id=100004860013218
Hiển thị các bài đăng có nhãn thêm sắc chương 6. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thêm sắc chương 6. Hiển thị tất cả bài đăng

3 thg 2, 2017

Thêm Sắc chương 6 - Tác giả Huyền Thu

Đọc truyện Thêm Sắc chương 6:

sao anh ta lại ngủ ở đây nhỉ ,tôi ngồi xuống nhìn kĩ anh ta thì đột nhiên anh ta mở mắt,tôi vội bật phăt dậy cầm giấy quay đi nhặt nhặt
-à tôi xin lỗi chắc anh là người quản thư viện,tôi định mượn cuốn này nhưng không hiểu sao lại bung ra tôi sẽ mang về ghép lại...( sợ quá nên cứ luyên thuyên 1 phần ngại)...thấy im im tôi quay ra sau không thấy anh ta đâu nữa,tôi nuốt nước bọt vì sợ,theo như những câu chuyện mà mình biết trong thư viện hay xuất hiện nhưng bóng ma,tôi quay ra phía trước thấy anh ta đứng tôi giật mình hét ầm lên

-ôi zời ơi,tôi là người mới tôi ăn ở hiền lành nếu mạo phạm gi xin đừng chấp tôi ( a ta tiến đến gần tôi ôm đầu ngồi sụp xuống,anh ta giật cuốn sách trên tay tôi rồi để lại vào chỗ cũ rồi quay đi,chân anh ta đi chân đất)...tôi thở mạnh rồi hít thật sâu...
-Là người ( vừa nói xong gió to cánh cửa sổ đóng mạnh vào khiến tôi bật dậy chạy 1 mạch vừa chạy vừa lầm bầm Nam Mô A Di Đà Phật)...ra tới bên ngoài tôi gặp quản gia
Quản gia: sao cô chạy vội vàng vậy
-không có gì chỉ là vừa tôi gặp 1 người ( quản gia quay đi)
-cô mau về nghỉ ngơi đi,tối nay sẽ có dạ hội tại đây nếu muốn gặp ông chủ thì đây là cơ hội cho các cô
-vâng nhưng chị có thấy người đó đi ra không
-tôi không thấy ai trừ cô xin đừng hỏi thêm ( tôi gãi đầu kì lạ)...vừa nói xong thấy chú chó con đó chạy tới chân tôi,,,tôi bế
-Em đi đâu vậy chân khỏi chưa mà lại chạy linh tinh ( tôi ôm hôn cười tươi rồi thấy như có ai đó đang nhìn mình từ phía trên,tôi ngảng lên nhìn thì k thấy nhưng tấm rèm đang lay động mình đa nghi quá rồi chăng)...ở đây chỉ còn lại 3 người Helen,Trinh Và tôi ,được chuyên gia trang điểm đến tran điểm và tư vấn trang phục ai cũng vậy,ở đây thật giống như 1 cung điện vậy đúng là họ giàu có ,tôi lại nhớ tới người đàn ông lúc nãy gặp trong thư viện,người ta thường nói ma thường hay đẹp trai anh ta cao ráo gương mặt thanh tú ,nghĩ tới tôi rùng mình...xong xuôi bước ra cửa tôi thấy không tự tin lắm trên đôi cao gót vì chưa đi bao giờ,thấy Trinh Và Helen họ tự tin bước đi
Helen: dù cho hôm nay ai được chọn,hãy cố gắng nói giúp người kia nhé
Trinh: tất nhiên rồi ( lời nói vô cảm)còn tôi..
-Vâng nhưng mà nói gì ( họ nhìn tôi thở dài)...bữa tiệc dành cho người giàu có,siêu xe và những cô siêu mẫu chân dài những người nổi tiếng,tôi thấy thật bé nhỏ trước họ ...bữa tiệc được 1 người đàn ông lên bắt đầu ( thư kí)
-Mọi người hãy tự nhiên bắt đầu bữa tiệc,năm nay cũng như mọi năm bữa tiệc vẫn sẽ diễn ra va ông chủ của chúng tôi sẽ không tham gia ( họ tới để lấy quan hệ) xin mời ban nhạc ( nhạc nổi lên) bữa tiệc bắt đầu...
Trinh: anh ta không đến
Helen: vậy thì làm sao đây không đến thì sao có cơ hội được
Trinh: nhưng rất có thể anh ta đang quan sát chúng ta ở 1 nơi nào đó
Helen: em thấy mặt rồi đúng không Trinh
-đúng vậy nhưng hôm đó tối quá,khi đó đang ở bên Ý lúc đó xe em bị đâm vào gốc cây đầu vẫn chảy máu,em lê chân ra đường vẫy xe kêu cứu chỉ mơ màng lúc đó thấy xe dừng lại và đưa chị tới viện,e nắm tay người đó nói cám ơn chị biết người đó nói câu gì
-tôi không nhớ mặt anh không rõ anh có thể cho tôi số để tôi cám ơn ...mọi người biết thái độ anh ta thế nào không?anh ta giật tay ra rất mạnh rồi bảo tôi
-tôi cứu cô không phải vì thấy xót thương mà tôi không muốn bánh xe của tôi vương mùi máu chỉ đơn giản là vậy .....anh ta nói vậy rồi quay đi tôi chỉ nhớ bóng dáng từ sau lưng và cho đén khi gặp phu nhân tôi mới biết anh ta là ai...
Helen: vây là ít nhất em còn nói chuyện rồi ( nói con khỉ gì kiểu ý)họ quay sang nhìn tôi
-còn em Xuân em gặp anh ta rồi đúng không nếu không phu nhân đã không đưa em tới
-à vâng có gặp rồi ( tôi ấp úng)
Helen: rồi sao anh ta trông ra sao nghe bố chị nói trông khuôn mặt lạnh tanh không cảm xúc nhưng bố chị bảo trông đẹp trai lắm
-cái đó khi đó em mù nên không thấy ( họ thở dài)
Helen: vậy là trước đây em bị mù sao
-vâng em mới phẫu thuật khỏi được mấy tháng ( tôi cười cười)
Trinh: vậy là hết hy vọng chẳng ai biết mặt
Helen: đành chờ vậy...
Trinh: xuân uống đi chẳng mấy khi lại gặp nhau ở đây coi như là có duyên uống đi
-em không uống được mấy đồ có cồn này đâu
Helen: trơi ơi có say đâu mà em sợ uống đi ( họ cứ đưa lên mồm tôi)...
Trinh: kìa uống đi mình uống trước nhé ( Trinh tu 1 hơi hết,helen cũng vậy,tôi nuốt nước bọt cười nhạt)...rồi nhắm mắt tu ực họ ra khiêu vũ còn tôi đi ra ngoài ,không ổn rồi mình chưa uống rượu bao giờ đắng cay có gì ngon mà họ thích vậy ,tôi đi lảo đảo ra ngoài vườn phía trước toà nhà,vừa đi vừa thấy nóng trong người mặt đỏ lên,sao bây giờ ,tôi thấy bãi cỏ liền lăn ra nằm ,đang nằm thì chú chó con đó lại ra liếm mặt tôi,ô là em à chị em mình có duyên rồi đấy ,tôi ôm chú chó nhỏ vào lòng rồi xoa đầu nó,,,chúng ta là những người cô đơn lạc lõng giữa chốn phồn hoa đúng vậy không,chị nhớ bố lắm nhớ em nữa,chị tính toán sai lệch hướng mất rồi...tôi nằm rồi ngủ lịm đi,,,mơ màng thấy có ai đó đang bế tôi hương thơm nhẹ,bờ vai thật rộng ,,,đến sáng tôi bừng tỉnh và đau đầu ,khát nước quá hôm qua mình nằm ở bãi cỏ mà,sao không nhớ lên phòng từ lúc nào nhỉ ( hoàn toàn không nhớ có ng bế lên)...có người gõ cửa
-Quản gia: cô dậy chưa ,đến giờ rồi
-tôi dậy rồi đây ( tôi vội vàng dậy đánh răng rửa mặt toàn mùi rượu chết rồi)...ra ngoài thấy Trinh và helen đang ngồi uống trà rồi nhìn tôi bình thản
Trinh: hôm qua cậu về lúc nào vậy
-mình cũng không nhớ rõ chắc do say nên về lúc nào không nhớ
Helen: em uống có 1 ly mà đã say rồi à
-vâng em không uống được
Quản gia: Từ hôm nay các cô sẽ phải tới trường như bình thường
Trinh: trường dành cho quý tộc ,ông chủ của chúng tôi là ai cơ chứ các cô cũng cần học hỏi bổ sung kiến thức ( helen phụng phịu)
Helen: em học chán rồi em đỗ đại học rồi mà
Trinh: Đến trường thôi em cũng phải đến trường như bình thường chứ ( trinh cười dường như cô ta biết gì đó) ,,,tôi lò dò ra bảo quản gia
-em chưa thi đại học ( tôi cúi dầu)
-không cần miễn sao cô thích ứng là được ,các cô nên nhớ biết đâu các cô sẽ được làm bạn gái ông chủ nên sẽ cần học hỏi nhiều thứ không chỉ học văn hoá ,thứ ở ngôi trường đó là học hỏi về cách sống nhân phẩm đạo đức ,tôi chỉ biết nhắn nhủ các cô như vậy mà thôi,nào bắt đầu lên thay đồng phục và tới trường thôi ( mỗi người 1 bộ đồng phục gồm áo xanh dương có nơ buộc và chân váy màu xanh dương đậm)...1 cuộc sống được tới trường như tôi mơ ước đang bắt đầu,hôm qua mình mới nói muốn được đi học hôm nay được đi luôn ,sướng quá ( tôi hét ầm lên)...tôi mặc đồng phục ngay ngắn và bước ra ngoài thấy Trinh đi giầy giống như tôi còn helen đi guốc cao gót với đôi chân dài và choàng áo ,trông helen đúng như giống quý tộc ,còn trinh giản dị như tôi vậy...ra ngoài Trinh và Helen đều biết lái xe mỗi người được chuẩn bị 1 xe họ lên xe phóng vụt đi còn tôi đứng đực mặt ra
Quản gia: sao cô không đi đi
-em không biết lái xe
-sao lạ vậy ( bỏi vì tôi nghèo chứ sao chăng gì)
-thì em không biết đi họ đi nhanh quá không đi nhờ kịp rồi
-toi không đươc phép đưa ai tới trường và phải giữ bí mật là các cô không phải tới từ lâu đài này hiểu chưa?
-vậy em đi bằng gì bây giờ ạ,chị có xe đạp k?
-ngôi trường đó cũng không xa đây lắm khoảng 10 km ,tôi sẽ chuẩn bị xe đạp cho cô ngay bây giờ ( đúng là giàu có muốn gì có ngay) ...5p sau xe đạp được mang tới,tôi đạp xe vẫy tay chào chị quản gia
-em đi đây mặt đừng nghiêm trọng vậy cười lên đi ( chị ta vẫn nghiêm mặt tôi k cười nữa quay đi)...10 km theo bản đồ thì nằm ở phía này,ô sao mình đi đúng theo chỉ dẫn rồi mà không thấy trường đâu nhỉ,tôi đỗ lại thì thấy từ xa 1 người đàn ông mặc bộ vest đen đeo cà vạt đen đeo balo và cũng đang đạp xe đạp như tôi chỉ có điều mặc vest đi giầy thể thao ,xe đến gần tôi chợt nhận ra đó chính là người đàn ông mình gặp ở thư viện,tôi sợ nhưng vẫn cố gọi
-Anh gì ơi cho tôi hỏi đường chút ( a ta nhìn 1 đường thẳng đi qua tôi như không nhìn thấy) ơ coi thường người khác thật,tôi lên xe đạp đuổi theo rồi gọi với,cho tôi hỏi ngôi trường quý tộc này ở đâu với tôi chưa tìm thấy,hắn không trả lời cũng không thèm nhìn tôi 1 chút nào ,ô đúng là đồ khinh người,,,này tôi là con gái có nhờ giúp đỡ thì anh phải trả lời chứ mất mát gì đâu ,hắn ta vẫn không nói gì tôi cú đạp lên bằng anh ta rồi đạp vào xe anh ta ngạc nhiên...không thèm nhờ nữa đồ ích kỉ kiêu ngạo...vừa nói xong tôi mất lái ngã nhào xuống đường anh ta vẫn đạp xe đi ,đầu gôi tôi xước chân ra,tôi tức chảy nước mắt,cùng là con người sao lại có kẻ như anh ta được,đang đứng dậy tập tễnh thì có 1 chiếc xe mui trần đi tới trên xe có 1 nam 1 nữ mặc đồng phục như tôi người con trai
-em là người mới à
-à vâng anh chỉ hộ tôi ngôi trường này được không?
-chân em chảy máu kìa ( a ta chẹp chẹp)
-không sao tôi xơ xuất thôi
-em có mái tóc dài đẹp lắm ( cô gái ngồi cạnh đập vai)
-im đi này cô gái không biết cô là con đại gia nào nhưng mà tránh xa tên này ra nhé anh ta không tử tế đâu ( tôi cười nhạt)
-anh tên Lý Hiển Phong gốc anh là singapore
-vâng ( cô gái đập vai anh ta)
-đi thôi nói lắm vậy muộn giờ rồi đấy ( a ta đi trc còn tôi đi sau)...tôi đạp xe đến ngôi trường mà dành cho quý tộc như họ nói băng qua sân tennis bể bơi sân gold rất nhiều môn học các cậu ấm cô chiêu đều đi siêu xe hoặc có tài xế riêng chỉ có tôi và 1 cô bạn nữa đi xe đạp cô gái đó gọi tôi
-Hé lu xin chào người mới ( kp hế lô mà hế lu à) bạn đến từ đâu
-Mình tới từ Việt Nam còn cậu
-ôi xơi vậy khỏi khách sao mình mẹ người Việt bố người Thuỵ Sỹ mình cũng biết tiếng Việt tên tiếng việt là Sao Mai
-vậy sao hôm nay ngày đầu tiên mình tới lớp có gì chỉ bảo nhé tên cậu hay lắm mình là xuân
-ukm cậu đăng kí học bao lâu
-tớ không rõ nữa ( tôi vào gửi xe thì thấy Trinh và Helen) họ gọi
Helen: Xuân sao giờ mới tới xe đâu lại đi xe đạp
-à em không biết lái xe
Trinh: vậy k bảo sớm mình đèo đi
-cậu và chị phóng nhanh quá mình ngại gọi
-chân cậu sao vậy ( chân tôi chảy máu)
-à mình ngã xe vậy ở đây chúng ta học lớp nào vậy
-trường này chỉ có duy nhất 1 lớp mà thôi
-ô rộng vậy chỉ có 1 lớp thôi sao
-uk ( sao mai gọi xuân ơi) ...tôi quay ra
Sao mai: chân cậu chảy máu đấy
-uk tớ đi rửa đây ,giới thiệu với hai người đây là ( tôi quay ra helen và Trinh quay đi tỏ ra k quen biết tôi sao kì vậy)...Trinh đi qua vai tôi nói nhỏ
-cứ coi như chúng ta vừa gặp rồi quen đi như thế sẽ không bị chú ý
-à uk ( Mai kéo tay tôi)
Sao Mai: đi rửa đi không nhiễm trùng...tôi ra khu rửa tay ngoài trời rửa chân đau rát tôi nhăn mặt
Sao mai: có cần đi phòng y tế đi cho chắc
-không cần nó chỉ xước nhẹ thôi sắp vào giờ học chưa vậy
-sắp rồi đi thôi ( mai sống chan hoà kéo tay tôi như thể chúng tôi đã quen từ lâu) Xuân này mình không có bạn từ giờ chúng ta làm bạn nhé
-mình cũng không có bạn nên nhất trí thôi ( vào lớp mai ngồi thu lu 1 góc không ai ngồi cạnh sao vậy nhỉ,tôi ngồi cạnh Mai mọi người xì xào)
...con nhỏ Mai có bạn kìa ,chắc cũng thấp kém giống như nó ( mai kéo tay tôi)
-mình ở đây không ai chơi cả chỉ vì mình là con vợ lẽ,bố mình giàu có nên có tới 5 vợ ,họ coi thường mình lắm
-có sao đâu dù câu con vợ thứ 10 thì đó cũng không phải vấn đề ,vấn đề là cậu sống tự tin với bản thân mặc kệ họ nói ( mai cầm tay tôi mắt long lanh)
-đúng là bạn chí cốt,mình tìm thấy ng bạn thực sự rồi...( Trinh xinh xắn nên dc các chàng trai đang hỏi chuyện helen cũng vậy nhưng chảnh choẹ không trả lời anh nào còn trinh tỏ ra bình thường)...đang ngồi bỗng có người đá vào ghê ( là phong)
-cô em ơi chân em chắc vẫn đang rỉ máu như chính trái tim anh đang rỉ máu vì em đây này ( quá sến Mai cười to còn tôi cố nhịn cười) ...thầy giáo đi vào học sinh vẫn việc ai người đấy làm có vẻ khinh thầy ,
Thầy giáo: hôm nay có 3 bạn học sinh mới lên trên giới thiệu cho các bạn biết về mình đi ( thầy nói mà ấp úng ngại ngại)
Helen Trinh và tôi đi lên
Helen: Xin chào mọi người mình là helen bố mình là triệu phú về ngành đá quý và kim cương rất mong mn chỉ bảo (thầy vỗ tay còn phía dưới k ai vỗ)...
Trinh: xin chào mọi người mình là Trinh rất mong mn sẽ chiếu cố,bố mình là triệu phú về ngành công nghiệp rượu và đồ xuất nhập khẩu ( toàn con triệu phú)...Đến lượt tôi
-xin chào mình là Xuân ( tôi không nhắc đến bố bọn họ đã hỏi)
-bố cậu làm gì
-à bố mình ( tôi ấp úng) bố mình chỉ là 1 người buôn bán nhỏ thôi ( tôi nói dối)
-vậy bố cậu có chịu được tiền học phí cho cậu không đấy không chịu dc thì bảo mình ,nhà mình còn mấy phòng trống để mình chén người yêu đấy ( tên đó cười ngạo nghễ ,Phong đi ra ném sách vào đầu hắn) Phong: cô gái này của tao mày tuổi gì
-vâng anh phong em xin lỗi ( a ta nháy mắt vs tôi khiến tôi rùng mình)...chỉ coa điều thầy giáo đều sợ học sinh thì phải ,,,,
Thầy : các em về chỗ đi ,sau đây tôi xin giới thiệu cho mọi người ( thầy cứ trình bày thì người đó bước vào)...thầy sợ hãi lùi lại đó chính là người đạp xe lúc sáng chính hắn kẻ ích kỉ ,anh ta cầm quyển sách đặt lên bàn (mn xì xào bàn tán) ...thầy giáo
-Đây là thầy Minh sẽ dậy các em môn giáo dục công dân ngay từ bây giờ còn k cúi chào thầy đi. ( con gái thì trố mắt nhìn thầy xuýt xoa còn con trai thì k ai chào)...anh ta cầm bút viết lên bảng...
-Chúng ta bắt đầu thôi ( giọng nói lạnh tanh)...
Sao mai: Xuân ơi người đâu đẹp trai như tài tử thế kia chiều cao tỉ lệ thuận với gương mặt,nhìn xem người thầy mặc bộ vest đó thật hoàn hảo
-được rồi tớ thấy rồi ,anh ta xấu tính không hoàn hảo đâu?
Anh ta ghi: Thế nào được gọi là con người?( chủ đề khiến mn bàn bạc)...và nói với gương mặt không biểu lộ bất kì cảm xúc gì
-Theo các em thế nào là con người?( 1 bạn dơ tay) anh ta chỉ ( ý cho phát biểu)
-thưa thầy ,thầy bao nhiêu tuổi( mn cười ồ lên ,a ta nhìn cô gái đó rồi thản nhiên chỉ)
-như em được gọi là con người ( cô gái đó ngại tức ngồi xuống) con người có thể phân ra hai loại ,1 là con người có nhân tính,hai là không có nhân tính và nhân tính là gì?( 1 bạn dơ tay)
-thưa thầy em chỉ biết có hai loại người đó là 1 là thượng lưu hai là hạ lưu còn về nhân tính gì đó thầy dậy làm gì cho thừa?
-vậy nếu em uống 1 cốc nước trong và 1 cốc nước đục em chọn uống cái nào
-tất nhiên là nước trong rồi
-vậy đều là nước em kén làm gì cho thừa ( câu hỏi của thầy khiên mn im lặng)...nhân tính của con người vốn mềm yếu bao gồm trong nhân tính đó là yêu,ghét,thích 1 thứ gì đó nhưng nhân tính chính là tính cách của con người có tính toán có chia sẻ nhưng không có sự độc ác còn mất nhân tính thì ngược lại cay độc tàn nhẫn và không biết yêu thương ( lời anh ta nói quá vô cảm không có cảm xúc) ...phong nói vọng lên
-Vậy thầy thuộc diện có nhân tính hay không có nhân tính vậy ( anh ta đang viết trên bảng chợt dừng lại)...rồi quay xuống nhìn Phong rồi đi xuống gần chỗ phong đặt tay lên vai phong nói rồi cười nhẹ
-tôi thuộc diện mất nhân tính và đặc biệt cực gét ai phát biểu mà không xin phép ( a ta giữ vai mà phong định đứng lên không đứng được và nhăn mặt dường như đau)...Trinh dơ tay
-thừa thầy vậy người mất nhân tính có thể thay đổi được vì thứ gọi là tình yêu không ạ ( Trinh nhìn thầy ánh mắt gì đó khó diễn tả)
-cái đó còn tuỳ ở người đó mất nhân tính đến cấp độ nào,nếu đến cấp độ giết mọi vật cản trên cuộc dời thì cái thứ mà gọi là tình yêu sẽ để dành làm thú vui mà thôi...( trinh cười vs anh ta trìu mến còn anh ta quay lên bục giảng tôi dơ tay)...a ta không chỉ ( ý k cho phát biểu)
-Thưa thầy em có ý kiến ( a ta k trl mn nhìn)
-tiết học kết thúc các em có thể ra về
-thưa thày ( a ta quay đi) thưa thầy em xin hỏi thầy là tiết này là dậy giáo dục công dân hay là dậy đi chiến đấu đây ạ ( mn cười ầm lên a ta bước thẳng ra cửa).
Đọc tiếp Thêm Sắc:

Đọc Truyện Thêm Sắc chương 7 TG Huyền Thu