Đọc Truyện

Đọc truyện Tháo Chạy
Đọc truyện Tiết Hoa full
Đọc Truyện Kiếp Yêu full
Đọc Truyện Bụi Trong Ngực full
Đọc Truyện Chiếm Ngự full
Đọc Truyện Thêm Sắc full
Đọc truyện Hai Chị Em full
Đọc truyện Tôi Đã Sống full
Đọc truyện Duyên Phận Full
Đọc truyện nhanh nhất tại facebook tác giả: https://www.facebook.com/profile.php?id=100004860013218
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện duyên phận chap 3. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện duyên phận chap 3. Hiển thị tất cả bài đăng

10 thg 3, 2017

Đọc truyện Duyên Phận chương 3 - TG Huyền Thu

Đọc truyện Duyên phận  chương 3:

Tôi làm theo (lúc ý không còn lựa chọn nào khác) anh ta vẫn ngồi ở ghế xem đá bóng tôi lên giường không mặc gì cũng không dám ngủ được 1 lúc anh ta lên giường cũng bỏ hết đố tôi bảo anh bỏ đồ ra làm gì?

lại CƯỜI như 1 thằng điên
-   " mấy khi về việt nam tôi phải thưởng thức hương quê chứ đúng không"
-   nhưng cháu không yêu chú
-   cần gì yêu mà cô hỏi nhiều thế xác định không dám ngủ với tôi thì ra ngoài
-   nhưng cô bảo cháu vào
-   vậy thì ngủ thôi nằm cạnh nhau anh ta không đòi hỏi gì cũng không nói gì quay lưng lại ...
rồi bảo tôi ngủ đi mai tôi sẽ cho cô tiền cứ nói hôm nay ngủ với tôi rồi...
tôi ngủ thiếp đi sáng dậy mở mắt đã thấy bà chủ đứng ở giường cười rất vui bảo hai đứa dậy ăn sáng rồi bảo tôi ăn sáng xong cô đưa con đi kiểm tra nếu hôm qua chưa có gì thì con và mẹ con tự biết lo rồi chứ ( cười hiểm)
còn anh ta vẫn ngủ say như chết tôi xuống nhà chuẩn bị ăn sáng, bà chủ bảo tôi gọi anh ta dậy tôi lên gọi anh ta dậy rồi nhưng không trả lời
tôi xuống và bà chủ hỏi chờ cô hỏi nó xem nó ưng con không nhé :)
cứ thoải mái không ưng cô vẫn nhận con nuôi, anh ta đi xuống nói thật chứ đúng mẫu người mình thích đàn ông cao nữa ( hơi thắc mắc nếu ngủ với mình anh ta mất gì đâu tại sao lại không?)
-   con ưng con bé chứ?
-   bình thường ...
-   ưng không đề mẹ còn biết
-   anh ta không trả lời
-   cháu ăn đi ăn xong cô đưa cháu đi khám?
-   cháu hôm qua cháu ...phân vân thì anh ta lườm mình mình thấy sợ ghê
-   cứ nói cháu đừng ngại
-   mẹ thích con lấy vợ đến thế à
-   có mẹ nào không thích con mình lấy vợ đẻ con
-   con ưng cô này mẹ không cần phải gọi thêm cô nào nữa
-   thật á có cưới không con
-   a ta không trả lời
-   mẹ chuẩn bị tổ chức luôn nhé ngày kia luôn đấy
-   a ta không trả lời
-   con cứ ở đây với cô để cô gọi về cho mẹ con
Tối hôm đó anh ta không về tôi gọi điện mời cưới bạn bè thầy cô đều ngỡ ngàng quá nhanh quá đột ngột ,họ hàng thì gọi hỏi liên tục, tự dưng ôm mặt khóc tôi tủi thân bố tôi gọi hỏi rồi bảo tôi đang học mà yêu đương lấy thằng nhà giàu mày sẽ sướng à con ....
đám cưới diễn ra ngay sau đó anh ta không cười 1 lần nào tôi nghĩ anh ta là người vui tính đêm đó anh ta cũng không động vào tôi mấy ngày sau anh ta đi mỹ cũng không bảo tôi lời nào ...
bà chủ ( mẹ ck đang làm thủ tục cho tôi qua đấy) bố mẹ tôi được cấp nhà mớl, xe mới anh tôi sau tôi cưới được 1 tháng cũng cưới vợ, mẹ và bố tôi không phải đi làm thuê nữa mở được cửa hàng đồ nướng còn số tiền bán tôi mẹ tôi chưa 1 lần nói qua . 3 tháng sau...
khi tới mỹ mọi thứ đều lạ lẫm
Sau khi tới Mỹ điều đầu tiên tôi cảm nhận là xa lạ,
mẹ ck thì bận kinh doanh tại Việt Nam nên chưa sang cùng tôi.trước khi sang bà dặn tôi cố gắng năm nay sinh cháu cho mẹ (tôi vâng),
đến sân bay có người đón nhưng hơi buồn đó không phải là ck tôi chỉ là lái xe...
đến 1 toà nhà rất đẹp tôi nghĩ:
"người việt mình mà giàu thế này cơ á xe ô tô trải khắp sân nhiều ô tô không phải nói ngoa nhé"
người giúp việc lại toàn là người mỹ nhưng khi họ nói mình cũng vẫn không hiểu gì" ( mình lấy đại gia rồi cũng vui nhưng vẫn hơi lo lo vì lấy nhau chưa hẹn hò chưa yêu mặt nhau còn nhìn có vài lần)...
tối hôm ý nhà có 1 chị người việt như kiểu quản lý ở đấy bảo tôi ăn trước đi ông chủ không về, cứ thế diễn ra 1 tháng tôi chưa nhìn thấy măt ck, đồ ăn thì khó ăn, tôi đi tham quan nói chuyện mỹ sang đó vẫn ngáo ngơ nhưng về căn bản tiếng tôi học được phần nào...
hôm đó tuyết rơi tự dưng thấy tuyết tôi buồn nhớ nhà ( mẹ tôi chẳng bây giờ gọi chỉ có bố gọi)
nhớ bạn bè vẫn lên mạng nói chuyện với bạn bè chúng nó hỏi mày hạnh phúc không toàn nói dối là có nhưng mà sắp quên cả mặt ck rồi...
tối hôm ý tôi nhìn từ trên thấy có 1 con chó con( kiểu bị lạc)
người làm đang đuổi nó tôi lại rất thích chó mèo.
tôi đi xuống và ý muốn nuôi nó anh ta đi về :(
thấy tôi đang ôm con chó anh ta nói to: nhà này có lệ nuôi chó từ bao giờ
-   là cháu„ cháu muốn nuôi ( vẫn xưng chú cháu)
-   nếu muốn nuôi cô mang về Việt Nam tôi gét nhất là chó bẩn thỉu hôi hám
-   chú đặt vé đi cháu cũng muốn về nhà
-   ( anh ta điên lắm)
-   cô muốn nuôi nó thì ra ngoài (trời thì tuyết rơi) thế nào lúc ý tôi lại điên thế ba máu sáu cơn tôi bế con chó ra ngoài tuyết thì rơi, đi bộ nhưng cứ ngoái lại xem có ai đuổi theo không?
Đắng là méo có ai đuổi theo nghĩ bụng mình sỹ lên ngu rồi
Đi được quãng khá xa rồi mà bên mỹ toàn quốc lộ thôi thấy ghê ghê ...
nhưng tính ngang mình quay lại thì nhục lắm đi được 5p đằng sau có tiếng của người lái xe:
-   thưa cô mời cô lên xe
-quay lên xe thấy nhục lắm luôn rồi...
đến nhà tôi bảo người lái xe anh vào đi tôi ngủ
trong xe mai anh ta đi thì tôi vào ...
quản lý người việt
và mấy người bảo tôi vào không trời lạnh nhưng tính ương
tôi nhất quyết không vào...mọi người vẫn đứng đấy anh ta đi ra
tôi run lắm anh ta bảo tôi
-ra ngoài nhanh
-không cháu ngủ trên xe cũng được
-tôi bảo cô có ra không
-không cháu ở đây cũng được chú đặt vé đi cháu muốn về
Lúc ý không hiểu sao tôi thấy lạnh sống lưng,
rồi anh ta đấm tay vào cửa kính luôn ạ ( bị điên)
tôi sợ xanh mắt tay anh ta chảy máu không nói gì bảo chị quản lý
-lôi cô ta vào, mai đặt vé cho cô ta về
- nhưng bà chủ dặn...
-ở đây tôi là chủ không phải mẹ tôi
Hãi hùng luôn ạ tôi nghĩ lấy đúng thằng điên rồi
- Tôi đi vào nhà nhưng không dám lên phòng cứ ngồi ở dưới chị quản lý bảo tôi bà chủ gọi (mẹ ck).
Tôi khóc oà lên chưa bây giờ thấy sợ như thế tôi bảo mẹ ck ...
con muốn về nhà...
- sao vậy con có chuyện gì à
-bên này con sợ lắm không quen ai
-có ck con rồi nó sẽ lo được cho con( mịa tháng mới gặp 1 lần đã thấy như 1 thằng điên rồi)
-bao giờ mẹ sang
-ổn việc thì 3 tháng nữa (ô mai chuối:)))
nghĩ bụng sao mẹ để hẳn 3 năm đi cho nóng)...
nhắc khéo mình là bố con đang học lái ô tô rồi (lòng m lại xịt chả muốn đòi về nữa)...

Đọc tiếp truyện: chương 4 Duyên Phận


Xem danh sách chương truyện Duyên Phận Full

Nguồn: Huyền Thu