Đọc Truyện

Đọc truyện Tháo Chạy
Đọc truyện Tiết Hoa full
Đọc Truyện Kiếp Yêu full
Đọc Truyện Bụi Trong Ngực full
Đọc Truyện Chiếm Ngự full
Đọc Truyện Thêm Sắc full
Đọc truyện Hai Chị Em full
Đọc truyện Tôi Đã Sống full
Đọc truyện Duyên Phận Full
Đọc truyện nhanh nhất tại facebook tác giả: https://www.facebook.com/profile.php?id=100004860013218
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thêm Sắc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thêm Sắc. Hiển thị tất cả bài đăng

14 thg 2, 2017

Thêm Sắc chap cuối - Tác giả Huyền Thu

Đọc truyện Thêm Sắc chương cuối:


Nếu tình yêu là thứ khiến chúng toi đau đớn đến thế này,tôi nguyện sẽ không yêu anh không gặp anh và rời xa khỏi anh sớm hơn,người mà tôi yêu khoảnh khắc anh gửi gắm đôi mắt mình cho tôi trong lòng anh có lẽ đang nhỏ từng giọt máu bởi vì anh quá yêu tôi 1 tình yêu chưa bao giờ thể hiện bằng lời nói và giờ đây đang được thể hiện qua đôi mắt này,,,,tiếng cạch cửa tôi nằm trên sàn thầy bước vào tôi với tay mà không dám khóc to,tình yêu của tôi tại sao anh lại hy sinh vì em nhiều như vậy,thầy cười với memory nụ cười đó khiến tôi phải làm sao đây ( tôi co người thầy với tay lấy chiếc ghi ta đi ra bên ngoài ,cánh cửa mở ra thầy ra sân ngồi)...rồi xoa đầu memory...

_Hôm nay lạnh hơn rồi phải không có lẽ sắp có tuyết ( tôi nhìn thầy mà cứ lắc đầu rơi lã chã nước mắt) cô ấy đang ở đây ( thầy cười nhẹ rồi mím môi như sắp khóc) cô ấy đang thấy ta trong bộ dạng không đẹp lắm đúng không,hôm qua ta cạo râu chưa ý nhỉ ( tôi không đứng dậy nổi bò ra cửa) nếu không hát lên có lẽ lòng ta sẽ nặng lòng da diết đúng không?ta phải hát cho cô ý nghe chứ phải vậy không
"cất tiếng hát nghe sao lòng nhẹ cơn sầu,dẫu có chút vương chút ân tình chôn giấu,đếm những nhớ thương thầm lặng trên tay nghe sao buốt thêm ướt đôi vai này,nếu không hát lên nặng lòng da diết,nếu không nói ra làm sao biết,anh thương em ,anh sẽ nói em nghe những điều chưa bao giờ"( tôi bò ra rồi thở ,em sai rồi em không cần sáng mắt) vì anh câm nín chôn sâu yêu thương anh trao đến em,lặng nhìn em lướt qua bên đời ....( thầy rơi nước mắt,tôi ôm chầm lấy thầy,thầy ôm tôi rồi cười)
_Tuyết rơi rồi em mặc ấm chưa ( tôi gào lên)
_Tại sao lại thế này tại sao tất cả là do em ,em không cần ước mơ dc thấy anh bây giờ em cần anh thấy em ( thầy vẫn cười vuốt tóc tôi rồi rút trong túi ra chiếc mũ len tôi tặng thầy ngày sinh nhật thầy đội cho tôi)
_Lạnh lắm đội vào đi ( thầy k trl những câu khác) nếu trên đời tất cả đêu được theo ý nguyện thì sẽ không có sầu bi ,không có tình si và anh chọn tình si thay cho sầu bi ( thầy cười nhẹ rồi đứng lên)...tôi kéo tay thầy
_Tại sao anh lại tránh em
_Em về đi sáng mai anh sẽ đi nơi khác chúng ta không nên gặp nhau nữa,em về chăm cho gấu đi thằng bé cần em ( tôi quay lại ôm thầy từ phía sau)
_Em sẽ không rời xa anh hãy trao đổi lại đi em k cần sáng mắt
_Anh làm thế vì con không phải vì em đâu nên ngoan ngoãn quay về đi ( thầy gạt tay tôi chợt có tiếng từ sau ,tôi quay lại đó là Hân)
Hân: em đến khi nào vậy (ấp úng)
_Tại sao chị ( thầy ngắt lời)
_A sẽ ly hôn với em ngay sáng mai,Hân sẽ chăm sóc anh em quay về đi
_Anh cố tình đúng không cố tình để em đi sau bao nhiêu việc anh nghĩ em sẽ tin anh yêu người khác ngoài em được hay sao
_Hân lại đây ( Hân đi ra thầy kéo tay hôn Hân trc mặt tôi) giờ thì em thấy đấy tôi đã quen cuộc sống có Hân rồi
_Anh nói dối ( tôi gào lên)...em k tin
_Tuỳ ở em ( hân lặng im cúi đầu k nói gì)...
_Anh nói anh hết yêu em rồi em sẽ tin,nếu chỉ vì đôi mắt mà a nghĩ rời bỏ em thì em ( thầy ngắt lời)
_Anh hết yêu em rồi ,kết thúc rồi hãy để anh được yên ( tôi gat nc mắt chạy đi)..chạy được mấy phút tôi thở rồi nhắm mắt quay lại,,,mình không tin anh a đang cố tình đẩy em đi xa khỏi anh ( tôi quay lại thấy thầy ngã quỵ ở sân Hân đang đỡ)
Hân: anh Minh mau tỉnh lại đi tại sao anh cứ phải kiềm nén cảm xúc như thế này?( tôi chạy lại đỡ thầy) anh ý sau khi thay mắt rất yếu xúc động mạnh sẽ khiến a ý quỵ bất cứ lúc nào ,em có biết ( thầy mở mắt ngắt lời)
_Hân đưa anh vào trong đừng cho cô gái này vào
Hân: em không làm được tại sao anh yêu mà lại khổ đến vậy chứ
_Giống như em tại sao vẫn cố chấp theo anh dù anh đã yêu người khác ( hân đứng dậy)
_em gét anh ( rồi chạy đi tôi đỡ thầy,thầy gạt tôi lại giữ)
_Dù anh có nói gì em cũng không đi đâu đâu ( thầy thở dài )
_Memory lại đây ( thầy đi vào trong),,,
_lò sưởi ở đây hỏng rồi lạnh lắm em đi lấy củi ( tôi cố vui vẻ) ...tôi đốt củi rồi nấu ăn và nói chuyện với thầy đủ thứ chuyện trong thời gian vừa qua ,) gấu thằng bé nó nói nhớ anh ( thầy quay đi tôi chạy tới đội chiếc mũ len cho thầy ,thầy kéo mũ xuống nhưng từng giọt nước mat chảy xuống tôi biết thầy đang nhớ con)...tôi ôm thầy,thầy ôm eo tôi nấc từng hồi...
_Hãy tha thứ cho anh vì không thể bảo vệ em và con như anh hứa ( tôi ngồi xuống kéo mũ thầy lên)
_Anh phải tha thứ cho em mới đúng tất cả đều do em ( tôi ôm thầy)...chúng ta sẽ tìm cách và luôn ở bên nhau chính anh đã nói như vậy mà...và tôi gắp đồ ăn ,cạo râu cho thầy dưới ngày đầu tiên của mùa đông,cạo từng chút một tôi rơi nước mắt nhỏ vào tay thầy...
_Sao vậy nếu em cứ như vậy anh sẽ rời xa em đấy
_không tự dưng có con gì nó bay vào mắt thôi ,chị Hân đi đâu sao mãi chưa quay lại
_Anh thật có lỗi với Hân ...( điện thoại bàn reo lên tôi nghe máy) ....Tôi alo
_Chị quản gia đây có tin báo bố cậu Minh vừa bị tai nạn đang nguy kịch...( tôi rơi máy bảo thầy)
_Anh có tin xấu bố của anh bị tai nạn ( thầy đổi sắc mặt) ...rồi đứng lên ( tôi đỡ)
_Gọi thư kí chuẩn bị anh sẽ về Vn ngay sáng mai...
_Em sẽ đi cùng anh ( tôi và thầy nắm tay nhau)...ra khỏi cửa Hân đi vào nhìn thấy thầy và tôi nắm tay
Hân: Giờ em cũng hiểu thế nào mới là tình yêu đích thực,anh sẵn sàng hy sinh tất cả vì cô gái này,em bỏ cuộc 6 tháng qua dù em còn mua nhà ngay cạnh ngôi nhà này,anh dù ngã cũng không nhờ em,vậy mà chỉ khi thấy cô gái này a đã thay đổi em thật sự không hiểu
_Khi nào em tìm thấy 1 người em sẵn sàng hy sinh tất cả vì em thì em sẽ hiểu ,yêu và được yêu dù có chết anh cũng sẽ yêu người con gái này mãi mãi ( tôi bám tay thầy dựa vào rơi nc mắt vì quá xúc động)
_Chúc mừng em Xuân trong đời em đã tìm dc 1 người yêu em thật sự,giờ thì không còn mối hoài nghi nào nữa rồi nhé ,chúc hai người hạnh phúc ( Hân lên xe phóng đi)...thư kí đi tới tôi và thầy lên xe,,,về tới lâu đài,,,Nghe tiếng gấu gọi
_Bố ơi ( thầy luống cuống sờ xung quanh xem con đâu)...thằng bé chạy tới ôm chân thầy) bố đi làm về rồi ( thằng bé cười cười,thầy ôm hôn con đến nỗi thằng bé cáu)
_Gấu nhớ bố không?
_Con có bố mua siêu nhân ( thầy bật cười)
_chờ bố sẽ dắt con đi mua siêu nhân nhé nhưng giờ bố phải đi có việc rồi,khi về bố sẽ dẫn con đi
_Vâng ( thầy ôm con đi nắm tay tôi ,dắt thầy đi vào trong nhà cùng ôm cho con ngủ)...khi con đã ngủ,thầy gọi thư kí đưa đi thay đồ ...và rồi chúng tôi ra sân bay trong đêm...về tới nơi bà Giang kéo tay thầy,
_Vào đi con bố sắp đi rồi có lẽ ông ý chờ con về rồi mới đi ( thấy thầy mắt k nhìn bà,bà quơ quơ tay rồi ôm mồm),,,
_Bố tôi đâu ( thầy đi vào trong ông đang thở ôxy rồi bảo Hoàng bỏ ôxy ra)...ông nắm tay thầy,thầy nhìn bâng quơ,ông quát lên
_Nếu con Hân nó k bảo thì mày định giấu tao hả Minh ( ông cầm tay thầy)
_con k sai
_Vậy thì ai sai bố sai ,bố sai khi chưa bảo vệ được con để con chịu cảnh mẹ ghẻ con chồng,nhưng bố cũng làm bố con đau bố nào k xót (thầy nắm chặt tay tôi như kiềm chế cảm xúc) sao lại giấu bố...
_Bố nghỉ ngơi đi
_Bố đi lúc nào cũng không rõ nữa thây con bố tự dưng có sức quát hãy hứa với bố nếu bố chết hãy thay mắt làm lại cuộc đời nhé con ( Hoàng cúi đầu)
_Không con sẽ không lấy của ai hết
_bố còn chết thay con được cả đôi mắt có gì không được...( thầy quay đi Hoàng nói)
_Bác sỹ nói bố k còn ( đột nhiên bố Minh lên cơn sốc)
Tôi: bố ơi bố có sao không,con biết bố là người tốt là người hiền lành( ông bám tay tôi rồi đặt lên tay thầy)
_Ta giao nó cho con,hãy giúp nó dc thấy cuộc đời thằng bé đã quá bất hạnh rồi nhất định phải sáng mắt còn gấu của bố nữa ( ông rơi tay rồi gục Hoàng gọi bác sỹ bà giang lao vào gào khóc)...thầy đứng im rồi thở mạnh đi mò ra cửa rồi bám vào vã mồ hôi...
_Bố con chưa bao giờ hận bố ,bố hãy yên nghỉ ( thầy rơi giọt nc mắt rồi dựa vào vai tôi) ...có lẽ nỗi đau của cuộc đời anh vẫn chưa kết thúc phải không em ( thầy ôm mồm)...
Bà giang: ông ý có ý nguyện cho con đôi mắt,mẹ xin lỗi con ( bà nói r đi thẳng)...tang lễ diễn ra thầy mặc vest đen đứng như mất hồn ,không phản ứng ,k ăn uống
Hoàng: Em đi nghỉ đi,hãy nghe theo bố làm phẫu thuật đi con mắt là tất cả ( thầy k nói gì)...đến tối thầy đang đứng rồi khuỵ tôi đỡ
_Anh đi nghỉ đi
_Không sao anh ổn ( nói xong thầy gục hẳn khuôn mặt khắc khổ mệt mỏi)...Hoàng cõng thầy đi vào tới viện...
Bác sỹ: nếu không phẫu thuật sớm em răng cậu ta sẽ không sống được đến 1 tháng nữa đâu ( tôi ngã hoàng đỡ)
Hoàng: vậy hãy tiến hành phẫu thuật đi
_Cần sự đồng ý của bệnh nhân
_Có ai k muốn phẫu thuật đâu,bố tôi cũng đã di chúc lại giờ tôi sẽ về làm thủ tục...Xuân đây là chồng em ,em có thể quyết đinh thay hãy kí giấy phẫu thuật thay cho Minh k còn thời gian đâu ( tôi run run kí ) ...em xin lỗi em không còn sự lựa chọn nào khác em không thể mất anh được ( ngay đêm đó thầy dc đưa vào phẫu thuật) ca mổ diễn ra ...đến khi thầy tỉnh...thầy gọi tôi
_Xuân em đâu rồi ( thầy hoảng loạn tôi tóm tay)
_Em đây,em đây rồi ( tôi ôm thầy)
_có chuyện gì vậy tang lễ sao rồi
_anh ngất nên tang lễ đã xong rồi
_tại sao lại bịt mắt thế này ( thầy sờ lên rồi tháo băng ra tôi gàn)
_Kìa a mới phẫu thuật xong ,em xin lỗi ( thầy hiểu ra vấn đề buông thõng tay)
_Anh muốn dc yên tĩnh em ra ngoài đi
_em xin lỗi ( tôi gạt nc mắt)...3 hôm ở viện chỉ có hoàng và thư kí chăm sóc anh,a k gọi tôi cũng không nói gì đến ngày mở băng,tôi đứng ở ngoài cửa ngó vào...thầy mở mắt nhìn ra cửa rồi vẫy tôi
_Anh thấy em rồi ( tôi khóc vỡ oà chạy vào lòng thầy)
Hoàng: chúc mừng em ,bố trên trời sẽ vui mừng em đừng trách xuân,vợ em chỉ làm theo những gì đúng đắn nhất ( thầy và hoàng ôm nhau)
Thầy: cám ơn anh ( bà giang lấp ló k dám vào) mẹ vào đi ( bà vui vẻ)
_con gọi ta là mẹ sao
_Mấy hôm con ở viện cám ơn mẹ đã chăm sóc
_cháo ngon không chính mẹ nấu đấy
_ngon lắm con cũng sẽ coi mẹ như mẹ của con vì vậy hãy quên mọi chuyện quá khứ đi ( bà ôm mồm quay đi có lẽ vì thấy xấu hổ với thầy)...tôi đẩy thầy ra công viên hóng mát
_Anh thấy sao rồi thấy em mập ra không?
_Không trông em gầy hơn ( tôi hôn trán thầy)
_Em có quà cho anh đây ( gấu từ sau chạy tơi)
_Bố mẹ ( thầy đứng dậy ôm con hai bố con nhìn nhau cười rạng rỡ)...tôi cười hạnh phúc ...rồi đến bố nuôi và em gái tôi cũng tới ...chúng tôi cùng ăn uống vui vẻ trong biệt thự ,
Thầy: ăn xong anh muốn dắt em tới 1 nơi
_Đâu vậy ( thầy lấy xe chở tôi đi chúng tôi nắm tay nhau gấu ngồi trên lòng tôi nhìn bố mẹ cười tủm)...đến bờ sông nơi túp lều bố và tôi từng sống....thầy hít thở rồi chỉ
_Anh đã đứng từ bên kia để nhìn em ( tôi nhìn sang)
_Em quen anh lúc đó chưa
_Chưa,đó là nơi anh và bố ngày trc hay câu cá,trc hôm bố anh câu cá anh đã đến đây và nhìn thấy em phơi đồ và cho gà ăn ở bên này,rồi anh thấy em mù và tự dưng chạnh lòng có lẽ lúc đó duyên trời đã định cho chúng ta rồi
_Vậy ai yêu ai trước nhỉ ( tôi cười)
_Không quan trọng bằng việc chúng ta đang yêu nhau ( chúng tôi dắt tay gấu nhìn ra bờ sông) tình yêu đôi khi cần có bão giông để thấy rằng dù có thế nào chúng ta vẫn mãi bên nhau
_Em yêu anh ( tôi hôn thầy,thầy cười)
_Anh cũng vậy rất yêu em,nói yêu thôi nhưng anh hứa sẽ nói yêu mãi mãi đến khi tim anh và em cùng dừng nhịp ,em như 1 chấm nhỏ thêm sắc điểm tô cho đời anh và không phải là thêm sắc cho bộ sưu tập phụ nữ của anh ( tôi cấu thầy)
_Anh còn dám nói nữa à
_Chiếc khăn này đẹp không?
_Em định hỏi sao anh hay quàng chiếc khăn này vậy
_Chính em đan đấy ( tôi ngạc nhiên) đêm đó người em tặng khăn là anh kp Vinh ( tôi xúc động nhìn thầy)...thầy bế Gấu lên chúng ta quay về thuỵ sỹ thôi ,bố sẽ đưa gấu đi du lịch khắp thế giới con đồng ý không
_con đồng ý ( thằng bé chúm chím)...nhìn hai bố con chạy nô đùa trên bãi cát tôi thầm nghĩ tình cảm mà thầy dành cho tôi có lẽ sẽ mãi mãi tôi không thể hiểu hết được,sâu đậm và vĩnh cửu và em cũng yêu thầy rất nhiều ,em là Xuân và thầy là Minh,em nguyện mãi là mùa xuân tươi đẹp trong ánh bình Minh của thầy soi sáng toả lối cho nhau đến hết cuộc đời ....
The end
_
- [ ]
Đọc tiếp Thêm Sắc:

Xem thêm các truyện khác cùng tác giả: 

9 thg 2, 2017

Thêm Sắc chương 20 - Tác giả Huyền Thu

Đọc truyện Thêm Sắc chương 20:

Tôi biết rằng tôi chưa chắc chắn về tình yêu mà Minh dành cho tôi,,,tôi đứng dậy lảo đảo rồi ngất ,,,mở mắt ra tôi thấy gấu ngồi cạnh tôi nhưng hình ảnh nhìn con rất mờ ,tôi lắc lắc đầu thì lại thấy rõ hơn,,,Gấu của mẹ ngoan lắm đi chơi đi con mẹ ốm sợ lây cho con đấy

Quản gia: thằng bé vừa hỏi em chị dắt vào đấy ,sao tự dưng lại để bị ngất vậy
_có lẽ do em tụt huyết áp,,,,
_em uống cốc nước cam này đi
_Vâng cám ơn chị ( tôi vừa cầm ly nc thì thầy đi vào)
_Em sao vậy
Quản gia: cô Xuân bị ngất
_Em không sao? ( tôi coi như không biết gì)
_Bị ngất mà còn nói không sao là thế nào,hôm qua anh bận nên ( thầy ấp úng )
_có sao đâu anh bận thì phải làm việc chứ ( tôi cố vui vẻ vì sợ thầy sẽ nói chia tay ngay lúc này)
_Anh sẽ xuống bây giờ chúng ta sẽ đi pic nic luôn à Hân sẽ đi cùng chúng ta không sao chứ?
_Không sao ( tôi nắm chặt tay vào chăn) ...khi lên xe chị quản gia cũng đi cùng cả hân và tôi
Hân: chị đi cùng dc chứ em
_Được không sao chị thêm người thêm vui ( gấu cầm súng nước bắn trượt nên ướt áo tôi)
Quản gia: khăn đây lau đi em ( hình ảnh chiếc khăn mờ ảo dần dần khiến tôi tóm mãi không trúng) em sao vậy khăn đây mà ( lại nhìn rõ)
_Cám ơn chị em thấy rồi ( tôi cười nhạt)...Thầy đi ra xe và chúng tôi lên đường thầy đưa chúng tôi ra bãi biển ,,,xuống tới nơi tôi hít thở
Quản gia: đây là biệt thự riêng của cậu chủ nên mọi người hãy thoải mái nhé
Thầy: gấu đâu con bố con mình ra bãi biển thôi
Hân: em đi cùng nữa ( thầy nhìn tôi)
_Tất cả cùng đi thôi ( thầy bế con đi hân chạy theo sau,tôi đi sau Hân nhưng hình ảnh không rõ ràng mắt mình lại sao vậy nhỉ)...ra đến biển Thầy kéo tay tôi lao ra biển ,chúng tôi nô đùa nghich dưới nước còn Hân bơi,,,lên bờ tôi và gấu đắp cát lên người thầy,tôi thầm nghĩ chỉ cần thế này là đủ thầy sẽ không bỏ mình,mình tin là như vậy,,,đang nghĩ thầy kéo tay tôi nằm xuống bãi cát rồi cười...ôm gấu nằm giữa...thầy hôn tôi gấu sờ môi thầy
_Bố xấu ( chúng tôi bật cười)...tôi nhìn ra biển rồi kêu
_Hân đâu rồi nhỉ ( thầy bật dậy gọi)
_Hân em ở đâu vậy về thôi muộn rồi ( hân vẫy tay)
_Em bị chuột rút ( thầy nhẩy xuống cứu hân lên tôi và gấu đứng trên bờ sốt ruột) ...bế hân lên bờ Hân sặc nước nằm im ( thầy hô hấp cho Hân tôi gàn)
_lúc này mà em còn gen được sao ( thầy hô hấp Vừa hôn Hân mở mắt rồi hôn thầy,thầy bật dậy nhìn tôi ( tôi bế gấu quay đi giả vờ như k thấy)
_Gấu chúng ta về thôi lạnh rồi con ( tôi đi thật nhanh về biệt thự tôi tắm cho con rồi sấy tóc cho con mà rơi nước mắt,mình gen quá rồi hay sao ý nhỉ nhưng còn bức ảnh)...đột nhiên mắt lại mờ không rõ ,gấu chạy đi tôi nhìn mờ thằng bé chạy đi ,gấu con chạy đi đâu vậy ( tôi tóm cánh cửa mạnh mắt lại rõ) ...tôi xuống nấu cơm cho chị quản gia rồi hỏi
_Chị ơi huyết áp thấp sẽ bị mờ mắt đúng không nhi
_Đúng rồi căng thẳng quá cũng bị ( tôi thổi phù nhẹ nhàng) ...nấu xong cũng là lúc thầy đi xuống cố tỏ ra vui vẻ như bt với tôi
_Thơm quá em nấu đúng không?
_không chị quản gia ( tôi quay đi thầy ôm)
_Sao vậy anh xl lúc nãy mắng em
_K sao em gen quá mức ( thầy cười)
_Yêu mới gen kp sao ( đang ôm nhau Hân đi xuống)
Hân: đói quá ăn thôi nhỉ,,,gấu được chị quản gia cho ăn rồi cho đi ngủ chỉ còn 3 chúng tôi ngồi ăn tối ngoài sân dưới ánh nến,,,Thầy cắt thịt từng miếng rồi đặt ngay ngắn để tôi ăn
_Em ăn đi ( Hân uống rất nhiều rượu)
Hân: hai người tính bao giờ cưới
_Cưới chỉ là thủ tục sống như vậy kp vui sao ( nghe thầy nói tôi buồn)
_nói vậy pnu 1 lần trong đời lên xe hoa a định để Xuân thiệt thòi ,a thật keo kiệt ( thầy cười)
_Chuyện đó quan trọng vậy sao( thầy cầm tay tôi)...đột nhiên Hân đổ ly rượu vào người
Hân: chét rồi
_Để em đi lấy khăn chị chờ chút ( tôi chạy vào lấy khăn khi ra thấy thầy và Hân đang đi bộ có vẻ như Hân đang nói gì đó ,thầy tránh k muốn cho tôi nghe sao,tôi tò mò đi theo roi nup sau goc cay) đến gần bờ biển thấy thầy cho hai tay vào túi rồi quay đi Hân kéo tay rồi nói
_Em xin lỗi anh vì tất cả em thật sự còn yêu anh rất nhiều ,đàn ông có thể quên nhanh vậy sao?
_Anh xin lỗi lựa chọn đã có số phận sắp xếp em đã chọn Hoàng giờ anh chỉ chúc phúc cho em được mà thôi,cũng đừng làm những động tác thái quá trước mặt Xuân anh thấy không tiện
_A quen em bao năm và cô gái đó chỉ mấy tháng mà anh đã yêu sâu đậm vậy sao?
_Đúng vậy dù chỉ là mấy tháng nhưng nhìn người đó cười dù chỉ là khoảnh khắc ngắn anh cũng thấy mình vui theo cô ý mọi lúc mọi nơi,lúc này anh thật sự hạnh phúc vì đã có 1 gia đình nhỏ đủ khiến anh cảm thấy trên đời này anh còn cần bảo vệ mẹ con Xuân đến hết cuộc đời ...( Hân nhay lên hôn thầy,thầy đứng im còn Hân chủ động ánh mắt cử chỉ của thầy lạnh lùng như lần đầu tôi gặp vậy)...tôi bước ra đi tới Hân vội vàng lùi lại..
Hân: chị xin lỗi ( ấp úng )
_Nếu yêu nhau thì dù có là ai có vật cản thế nào cũng sẽ về bên nhau ( tôi chỉ nói vậy rồi quay đi)
Thầy: Chúng ta về thôi ( thầy quàng vai còn Hân đứng im ở đó) 1 nụ hôn có thể khiến em cảm nhận được rõ tình cảm của anh rồi ( thầy buông lời vô cảm vs Hân)
_Em nói lúc nãy cứng rắn lắm đúng không?
_Đúng vậy ( tôi nhẩy lên lưng thầy cõng tôi trên bãi biển) con đường tình duyên của chúng ta có vẻ lận đận ( thầy cười lớn)
_Sao anh nghĩ vậy do anh đê lạc em đấy chứ ( tôi nhẩy xuống chạy ,thầy cười đuổi theo) quay lại sau tôi thấy hình ảnh lại mờ dần nụ cười của thầy tiến đến gần ,thầy thở
_Sao đơ ra vậy ( toi lăc lắc đàu lại rõ) ...thầy hôn tôi dưới con gió ánh trăng trên bãi biển đầy thơ mộng này,,,Hôm sau về lâu đài Hân nhìn tôi ngại rồi bảo tôi
_Chị đã sai khi nghĩ còn cứu vớt dc chút tình cảm ,em gét chị lắm đúng không xin lỗi vì hình ảnh ( tôi ngắt lời)
_Em biết em tin ở thầy
_Đó là hình ảnh ngày trước khi còn yêu nhau đêm trước chị sốt cao và nói thầy chăm sóc chị,thầy ngại em hiểu lầm nên chắc k nói với em hôm qua nụ hôn đó thật lạnh nhạt ( chị ta rơi nc mắt rồi gạt đi) vậy chị đi đây khi nào cưới chị sẽ tới dự ...
_Vâng nhất định nhé hôm nay thầy bận nên
_không sao thầy cố ý tránh đấy ( tôi cuòi nhạt) ...
Quản gia: uống nước sâm này đi Xuân tốt lắm ( chị ý đưa ly trà mà tôi cầm trượt do mờ mắt ,ly trà nóng đổ vào chân) em k sao chứ
_Nóng chút thôi do em bất cẩn ...cứ thế nhưng ngày khi thầy đi công tác tôi càng lúc mắt càng mờ dần,,,hôm nay tôi quyết định tới viện kiểm tra...
Bác sỹ: mắt cô đã từng phẫu thuật nhưng khả năng mù lại do chấn thương tinh thể của cô lại tái phát và lần này sẽ không thể sáng mắt được ( cầm kết quả ra đến bên ngoài tôi không dám tin vào kết quả mà tôi đang cầm,tôi khóc lấy tay bịt mồm nấc lên từng hồi) ...hạnh phúc của tôi giờ mới chỉ bắt đầu tại sao lại bị thế này,tại sao tôi còn muốn được nhìn thấy con Lớn,muốn sinh thêm con cho anh cùng nhau làm việc nuôi con lớn cơ mà tại sao ông trời tại sao lại đối xử với con như vậy,tại sao ( tôi gào lên) ...về tới lâu đài Anh đã về từ bao giờ rồi nhìn tôi cười tươi ,anh đang chơi cùng con,,,nhìn bố con gấu tôi gạt nước mắt cố vui vẻ ...
_Em đi đâu vậy sao k bảo lái xe đưa đi
_Em đi loanh quanh cho thoải mái thôi
_Vào nhà thôi ( vừa bước vào nhà đèn tắt hết...tôi sợ hãi ôm đầu) ...từ trong nhà bố con gấu đi ra bê thứ gì đó có ánh nến rồi hát chúc mừng sinh nhật )...chúc mừng sinh nhật em ( thày cười vỗ tay ,đến sn tôi bản thân tôi cũng không nhớ)...
_Cám ơn hai bố con ,,,( tôi hứng tay cầm bánh và lại k thấy rõ tôi rơi trượt chiếc bánh tuột khỏi tay giây phút đó thầy kéo ôm tôi)
_Không sao đâu anh sẽ lấy cái khác ....Đèn bật lên tôi luống cuống dọn
_Em bất cẩn quá mắt sáng mà lại như mù thế này xin lỗi anh ( tôi rơi nước mắt vơ vơ bánh kem,thầy cầm tay tôi)
_em sao vậy bẩn hết áo rồi ( tôi ôm gấu rồi nhìn con kĩ càng)
_Gấu mẹ sau này lớn lên có đẹp như bây giờ không nhỉ ...quản gia ra dọn dẹp gấu ôm bố ngủ ngay sau đó,tôi cố giả vờ ngủ rồi bật dậy suy nghĩ cả đêm về những gì sắp xảy đến,hôm sau thầy và tôi cho con tới trường,tôi tóm mãi k trúng nút mở cửa xe ( cạch thầy ra mở)
_Nút ở đây mà
_Do em đang mải nghĩ đến việc khác...đến trường đeo ba lô cho con tôi đeo ngược,thầy lại chỉnh lại,đi ăn trưa tôi nhìn nhầm số bàn
_Hôm nay em lạ lắm em mệt hay sao anh thấy em k ổn đâu ( bồi bàn mang nước ra tôi cầm cốc đặt vào phía chéo chỗ anh ngồi)
_Anh uống nước đi ( thày cầm tay tôi)
_Anh ngồi đây mà
_Em đùa thôi mà
_Anh đưa em đi khám
_không em ổn ( phản ứng lạ)
_em càng nói a càng muốn đi
_em chỉ cần đeo kính thôi mắt em cận thì phải
_Vậy đi đo kính ( ăn xong thầy dắt tôi đi đo kính nhưng khi đo mắt người đó gọi thầy ra ngoài,tôi kéo tay thầy)
_Đừng đi anh đi đâu vậy
_Anh này là bạn anh chắc có vc thôi
_Đừng đi em xin anh ( thầy gạt tay tôi quay đi)...lúc xong kính vẫn chưa thấy thầy quay lại...tôi đi ra ngoài thấy thầy đi từ nhà vệ sinh ra mắt có vẻ sưng
_Anh xl xong chưa có con gì đó bay vào mắt nên anh phải đi lấy ra
_vâng xong rồi ( tôi đeo kính vào hiện tượng đó lại bắt đầu)...thầy đi cả đoạn đường không nói gì đến 1 quán cafe bằng kính ,thầy mở cửa vào dường như không có ai ở đây
_Em ngồi đi quán này là nơi anh hay đến sau giờ làm việc ngồi đây có thể nhìn thấy thung lũng hoa bên dưới,hôm nay họ chỉ tiếp anh thôi
_Tại sao vậy ,hôm nay ngày gì sao ( tôi cười tươi) ...
_Không anh chỉ muốn cùng em ngắm hoa mà thôi ( trà dc mang ra) nào uống thử đi ngon lắm ( tôi thấy thầy nhăn mặt như sắp khóc ,tôi nhìn thầy lại cười rồi đứng lên,thầy đang cố kiềm chế nỗi buồn gì đó) anh ra ngoài gọi điện, thấy lâu vào tôi đứng dậy đi loanh quanh vào bên trong thấy bên ngoài tấm kính thầy đang ngồi ,tôi định chạy vòng ra thì nghe thấy tiếng thầy đang khóc,thầy đập tay vào tim ,giọt nước mắt thầy đang khóc tại sao vậy?( tôi ngồi quay lại tưa lưng lại bên trong khoảng cách chúng tôi bh chỉ dc ngăn bằng tấm kính nhưng sao trong lòng lại thấy như đang xa)...em sắp không còn được nhìn thấy bố con anh rồi,Hãy cho em nhìn a 1 lần,hãy để con tim em nơi anh dù chỉ là 1 chút,điều em muốn chỉ có 1 mà thôi,bởi với em anh là cả thiên đường ,có lẽ thiên đường là nơi tốt nhất cho em....lúc này hai chúng tôi đang dựa vào lưng nhau mà khóc thật đau lòng cho cuộc tình của chúng tôi,tôi đứng dậy đi vào gạt nước mắt,thầy đi vào nhìn tôi rồi nói
_Mai em hãy đi điều trị đi ,anh tin sẽ được
_Tỉ lệ thành công sau khi phẫu thuật của em rất thấp và hoàn toàn không có khả năng
_Có người hiến mắt là được mà
_Ngoài người thân bị bệnh hoặc tự nguyện sau khi chet k thì k ai được mà a biết luật rồi mà,em chỉ cần ở bên anh và con như vậy là đủ rồi em chỉ có hoa k lẽ em bảo em gái hiến mắt cho mình ( thầy đấm tay vào kính choang máu chảy ...về tới lâu đài máu tay thầy chảy quản gia hét lên)
_cậu chủ sao vậy ? ( thầy lầm lỳ đi thẳng lên) ...Đêm đó tôi ngồi phòng gấu còn anh ngồi ở phòng anh,tôi ôm con hôn rồi thở dài
_Mẹ là người tồi không thể nhìn gấu của mẹ lớn lên rồi ,con nhất định phải kiên cường hơn bố con đấy,bố con chắc đang khóc ở đâu đó rồi ( nói xong tôi ôm mặt khóc)...Đi dạo ra bên ngoài tôi thấy cánh cửa sân băng lại mở ra ,tôi đứng nhìn thầy đang nằm ngửa mặt nhìn lên trần...tôi bước tới thầy nói
_Em đừng tới đây,về ngủ đi
_Anh sẽ bị cảm lạnh đấy
_Em đã từng nghe câu thể xác lạnh thì tim sẽ không lạnh chưa,tôi là tỉ phú tôi sẽ cứu được em không có gì trên đơi này mà tiền không làm được ( thầy che tay lên mắt rơi nước mắt)
_Đừng vì em mà khiến ai đó không còn thấy ánh sáng hoặc ai đó không còn nguyên vẹn và đó sẽ là nỗi ám ảnh lớn nhất đời em,em chỉ có hoa là người thân ...
_Anh không cần biết anh nhất định sẽ làm ( tôi tiến tới lau nước mắt cho anh rồi hôn lên trán)
_em đi ngủ đây ngủ ngon ( tôi về viết lại giấy dặn dò chị quản gia và hôn con,viết đên đâu rơi nước mắt đến đó)...tôi đã quyết định ra đi ,ở lại làm gánh nặng và anh chưa biết 1 điều rằng nếu tôi k phẫu thuật tôi sẽ chết ...ra đi trong đêm tôi bắt xe đến trại trẻ mồ côi mà tôi tưng nương náu thấy các sơ tôi như thấy mẹ của mình vậy
_Chào mừng con quay về nhà ( tôi ôm sơ khóc lớn như chưa bao giờ dc khóc)
_Con đã mất tất cả rồi chỉ xin sơ cho con nương náu nốt quãng đơi còn lại
_Ta hiểu con cứ ở lại đây ,sống chết do ý trời hãy vững tâm niềm tin luôn chiến thắng ....1 tháng sau khi xa con mắt tôi đã mù hẳn không còn thấy gì nhưng tôi vẫn làm việc giúp trại trẻ,hôm nay đang ngồi tôi chảy thứ gì đó ra từ đôi mắt
Sơ; con đang bị chảy máu mắt rồi kìa
_Có lẽ con k sống dc bao lâu nữa rồi
_mạnh mẽ lên con chết không phải là mất tất cả chết giúp chúng ta đến 1 nơi yên tĩnh hơn k có mất mát k có đau thương đó là thiên đường
_cám ơn sơ đã dậy bảo ,con chỉ cần người con yêu và con của con ở nơi đó đang yên bình và quên đi con là con mãn nguyên rồi ( tôi cười)....cô bé ngày nào mù bẩm sinh dc tôi nhặt giờ cũng đã 3 tuổi và đến khi lớn sẽ được phẫu thuật do 1 nhà hảo tâm nào đó tài trợ...hôm nay trơi có đẹp k sơ
_Đẹp lắm trời nắng lại có gió nhè nhẹ ( lũ trẻ lại gọi)
_chị xuân ơi ra kể chuyện cho bọn em nghe đi
_Zôzep đâu rồi qua đây ngồi nào ( thằng bé ở trại trẻ chỉ bằng tuổi con tôi,chạy ra khỏi lòng tôi đứng dậy rồi mò) bắt được con rồi nhé ( k đúng đây là người lớn tôi sờ tay lên mặt người này đang rơi nước mắt) ....rồi ôm chầm lấy tôi k lẽ đó là
_Là anh ,anh tới rồi ( lúc đó tôi sờ lên mặt anh rồi rơi nước mắt)
_Con thế nào rồi ( thầy gạt nc mắt cho tôi)
_đều ổn em đang chảy máu chứ kp là nước mắt nữa rồi ( tôi lau lau)
_anh về đi đừng đến đây nữa,em xin anh hãy quên đi hãy lấy ai đó và bảo họ chăm sóc cho gấu dùm em
_Tại sao em lại tàn nhẫn bảo anh đi lấy người khác được ,còn con em lại sẵn sàng bỏ lại
_Không phải em ,em k thể nữa ( tôi ấp úng thầy đeo vào tay tôi 1 chiếc nhẫn)
_Lấy anh nhé ( lời câu hôn của thầy dưới gốc cây trong cơn gió khiến tim tôi quặn đau) dù chỉ là phút giây nhỏ hãy ở lại bên bố con anh được không?( sơ và mọi người vỗ tay Gấu từ đâu chạy tới gọi Mẹ,mẹ ơi)...3 chúng tôi ôm nhau khóc vỡ oà ...ngay hôm sau hôn lễ được tổ chức ,
Quản gia: hnay em xinh lắm ,vì muốn giữ vc của em nên k mời bố hay em gái em chỉ có mấy người thôi ks chứ
_Vâng tất nhiên ks rồi mọi người làm vậy là đúng ...hôm nay ở lễ đường tôi bước vào người đưa tôi vào là chú lái xe,lễ cưới đơn giản,thầy nắm tay tôi ,,,sơ và mọi người đều nói những lời chúc phúc cho tôi ...
Sơ nói vs thầy : con có đồng ý ở bên cô gái này đến trọn đời hay không đồng cam cộng khổ mãi mãi không rời ( thầy nắm tay tôi nói to)
_Con đồng ý
_còn con con có đồng ý ở bên chàng trai này đến trọn đời đồng cam cộng khổ hay không ( tôi rơi nước mắt)
_con đồng ý ( rồi bám tay thầy vì sắp khuỵ ,tôi ngã vào lòng thầy) nhưng con chưa thể húa sẽ ở bên người con yêu đến hết đời được ( thầy quát ầm lên)
_không tỉnh lại đi em ,anh nhất định sẽ để em sống con và anh cần em ( xe cấp cứu tới tôi dc đưa vào viện)....lát sau tôi tỉnh ( thầy nắm tay tôi) em tỉnh rồi em có đau ở đâu không?
_em không con đâu rồi anh
_con được chị quản gia trông rồi em đừng lo
_A đưa em ra ngoài hít thở đi ở đây ngột ngạt quá...( thầy có lẽ đưa tôi ra cv của bệnh viện)em có 1 ước mơ đó chính là được nhìn thấy anh và con ,còn anh ( thầy k nói gì)
_anh có lẽ sẽ phải đi công tac em ở nhà ngoan ngoãn nghe lời nhé ,sẽ có chương trình mổ mắt anh sẽ đăng kí cho em hứa với anh em sẽ tham gia...
_Thật sao anh?
_Anh đi hỏi thêm đã ,em ở nhà nếu dki dc phải phẫu thuật hiểu không con còn nhỏ ,thằng bé k thể thiếu em được,anh từng mất mẹ anh hiểu cảm giác đừng khiến gấu của chúng ta lớn lên cô đơn giống như anh...
_vâng tôi ôm anh ( ngay sau đó Thầy nói đi công tác )
Quản gia: cậu chủ nói đã dki dc cho em em cpi phẫu thuật đi
_Vậy người hiến mắt cho em là ai vậy...
_Là 1 người đã mất họ đồng ý cống hiến cho y học ...( tôi thầm cám ơn và hồi hộp sắp dc nhìn thấy thầy và con)...sau nhiều giờ phẫu thuật ,,,tôi dc đưa ra phòng hồi sức...
_chị ơi anh Minh bh về vậy
_cậu chủ chắc chưa về luôn đươc đâu
_a ý có gọi về cho em không ạ
_có khi em đang phẫu thuật ( 3 hôm sau tôi dc tháo băng) ...mở mắt ra tôi thấy Bố nuôi và hoa cùng con trai đứng cầm bó hoa....( họ ôm lấy tôi)
Quản gia: em nhìn thấy rồi chứ
Bác sỹ: chắc chắn là thấy rồi khối u đã dc loại bỏ ...
_A minh vẫn k gọi về ạ
_cậu chủ có lẽ bận ...( chị ấp úng) ...trở về lâu đài 6 tháng trôi qua tôi k hề nhận được 1 cuộc điện thoại nào từ thầy,câu trl luôn là thầy bận và chị quản gia còn khuyên tôi trở về Việt Nam nhưng tôi nhất quyết ở lại chờ thầy...tôi đi lên phòng nơi chúng tôi ôm nhau ân ái,mọi thứ vẫn vậy chỉ có thầy là không còn ở đây,thầy đang ở đâu tại sao lại không liên lạc với em,,,,qua thư viện tôi ngồi ở chỗ thầy hay ngồi rút quyển sách mà thầy hay đọc...từng trang thầy đều ghi cảm nhận sau khi đọc,
"Ánh mắt em hồn nhiên khi nhìn tôi đó là cảm nhận lần đầu tiên khi tôi gặp em"...tôi lật trang tiếp theo "Vì sao anh không thể gặp em sớm hơn"...."ước mơ của anh chính là được sống bên em và con"tôi gập quyển sách gục đầu xuống bàn,...vậy thì anh đang ở đâu nói cho em nghe đi ,em nhớ anh anh không nhớ mẹ con em sao?...tôi đạp xe đạp đi đến con đường mà chúng tôi thường hay qua,tới gốc cây mà tôi và thầy gặp nhau,tôi sờ lên bãi cỏ chỗ thầy hay nằm từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống từng ngọn cỏ,giá như có thể khóc em sẽ khóc thật lâu tại sao khi em sống lại không thể gặp anh tại sao anh k cần đến em nữa hay sao,anh có biết tim em đang đau thế nào không,giá như có thể sống thiếu anh trong đời em không làm được anh ở đâu ( tôi gào lên)....những tán lá cây đỏ rơi xuống như phủ lấp đi nỗi buồn trong tôi...dưới gốc cây có hàng chữ "ước mơ của tôi chính là được thấy em sáng mắt,tôi sẽ làm tất cả vì em"...tôi sờ lên đó gào lên rồi lấy tay đập vào tim mình,anh giết em đi còn hơn...tôi quay về nhà trong đờ đẫn...
Quản gia: em nghỉ ngơi đi thấy em hốc hác lắm
_Chị chăm gấu dùm em,em cần đến 1 nơi
_Đâu vậy em
_chị hãy nhắn với thầy hãy tìm em,em biến mất cho thầy xem chi nhắn hộ em đi ( tôi hoảng loanh chị ý khóc)
_Được chị sẽ nhắn ( tôi quay đi)
_Em sẽ về sớm bảo gấu chăm ngoan dùm em nhé ( tôi gạt nước mắt)...tôi bắt xe đi về căn nhà mà thầy đưa tôi đến ,đến cổng lá đỏ vẫn rơi nhưng dường như lá ở đây có chút buồn vương vấn hơn....mở cửa bước vào hình ảnh ngày nào tôi ốm thầy chăm tôi đang hiện ra trước mắt nụ hôn ngọt ngào trên giường tất cả dường như đang tan biến,,,ngoài sân nơi tôi giặt tất cả khiến tôi ôm tim ngã khuỵ,,,tôi đi sâu vào hàng cây lá đỏ ,bước chân tới đâu lá rơi đầy tới đó ,chợt có tiếng huýt sáo...tôi đi dần nhìn qua hàng cây phía bên kia ghế trong rừng dưới tán lá cây này ....quả bóng ném tới chỗ tôi,tôi nhặt rồi cầm tới ,người đó đứng lên quay lại đó là thầy giây phút này tôi ngạc nhiên không nói nên lời...tất cả như muốn vỡ oà, chú chó ngày nào chạy tới chân thầy,thầy cúi đầu xuống xoa đầu chú chó
_Memory ( kí ức) mày đi đâu vậy quả bóng đâu ( thầy không nhìn thấy tôi ,tôi sợ hãi lùi lại memory k sủa tôi vì quen nó vẫy đuôi,thầy nhận ra có người đứng) ai vậy ( tôi cầm tay thầy đăt quả bóng vào)cám ơn rất nhiều ( tôi quay người chạy 1 mach đi) ....không thể nào ,không thể em sai rồi em không cần nhìn thấy anh,tại sao anh lại để em nhìn thấy anh như thế này,tôi gọi về cho chị quản gia
_Mau nói cho em điều gì đã xảy ra hôm đó em gặp thầy rồi chị định giấu em đến bao giờ vậy
_chị xl ngay sau khi em đi cậu chủ biết nơi cô đến và sắp xếp lại cv trong 1 tháng rồi tới đó chính là muốn nhường mắt cho cô ,tất cả cậu chủ đã làm vì cô đó cô Xuân à
_không chị nói dối đó là có người hiến tặng mà hãy nói là chị nói dối đi
_không ai có thể hiến được trừ người thân cậu chủ là chồng cô hợp pháp
_không nói dối ( tôi cúp máy chạy vào tolet nhìn đôi mắt trong gương)....tại sao anh lại làm vậy tại sao,em đáng chết mà do em số đen đủi ám anh em đáng chết,xin anh tha thứ cho em ( tôi ôm đôi mắt gào lên lăn lộn trong đau đớn nỗi đau như không gì có thể miêu tả)...tất cả hãy cứ để những đám lá cây những cơn gió tan biến đi hết được không ai đó hãy giúp tôi,giúp tôi với tình yêu của tôi ....
- [ ]
Đọc tiếp Thêm Sắc:

Đọc Truyện Thêm Sắc chương cuối TG Huyền Thu

Thêm Sắc chương 19 - Tác giả Huyền Thu

Đọc truyện Thêm Sắc chương 19:

Khoảnh khắc bình minh hôm nay có anh nằm bên cạnh ,tôi cảm thấy có lẽ điều kì diệu đã đến bên tôi người mà tôi yêu đang nằm ngay cạnh tôi,anh ngủ yên bình tóc rủ xuống khuôn mặt thật bình yên,tôi dậy đi xuống dưới nhà thấy Gấu đang chơi vơi chú cún con ngày nào giờ nó đã to lớn hơn xưa rất nhiều đã 3 năm rồi ...

Quản gia: Gấu ngoan lắm nhưng cứ nhắc đến ông ngoại
_Thằng bé quấn ông ngoại lắm chị ạ
_Ít nữa ổn ổn em cả nhà lại về cậu chủ có chuyên cơ riêng đi lúc nào chẳng dc
_vâng em cũng tính ổn quay về đón mọi người ...(tôi ra ôm gấu chạy ra ngoài chơi đùa giữa đàn chim bồ câu ở sân,thằng bé rất thích thú khi ở đây) gấu ơi con gì đây con
_con chim ( chúm chím)
_đúng rồi zai mẹ giỏi quá sau này con cũng sẽ như chú chim bay xa đi khắp mọi nơi ...Minh đi ra hù tôi và Gấu
_Hai mẹ con làm gì vậy vào ăn sáng thôi ( gấu sợ khóc tu tu)
_anh làm con sợ rồi đấy ( thằng bé chạy ra ôm cổ bố) ...chúng tôi nhìn nhau hạnh phúc rồi vào nhà ăn sáng,,,,Nhìn Minh đút cho con ăn tôi tự cúi đầu rồi cười 1 mình,,,
_Ăn xong anh sẽ đưa hai mẹ con đi mua sắm chúng ta sẽ đi chơi xa
_Đi đâu vậy ạ
_Bí mật,gấu cua bố thích đi chơi không con
_con có ( thằng bé chúm chím) ...Chúng tôi dắt tay nhau đi mua sắm,Vệ sỹ và thư kí đều không được đi theo,trên xe Gấu hát ba thương con vì con giống mẹ ( ngọng ngíu ngọng ngô)
Thầy: Đúng vậy ba thương con vì con giống mẹ ( thầy sờ tay lên mặt tôi rồi nhìn gấu cười)...đến ttt mại gấu thích thú,thầy đi ra nắm tay gấu chúng tôi cùng dắt con đi vào trong hạnh phúc,thầy mua rất nhiều đồ cho gấu chỉ cần con chỉ thư gì anh đều làm,chúng tôi mua đồ đôi cả gia đình,đang đi có bàn tay kéo tay tôi
_Cậu phải không Xuân( là linda) đúng cậu rồi trời ơi bao lâu rồi
_Linda sao ( chúng tôi ôm nhau thầy và gấu rẽ vào quán mua giầy cho gấu còn tôi và linda đi cafe)
_Cậu lấy thầy à,trông hai người thật sự hạnh phúc kể từ sau khi cắm trại là không thấy cậu nữa và rồi thầy cũng vậy không nghĩ hai người lại lấy nhau
_mình và thầy chưa có kết hôn chỉ là có con rồi thôi
_Thầy chưa muốn lấy cậu sao
_cái đó mình cũng không rõ ( tôi kể với linda)
_Trơi ơi vậy là hai người xa cách lâu vậy sao
_uk nhưng hiện tại mình thấy hạnh phúc( điện thoại linda reo)
_mình lại bận công việc rồi cho mình số có gì ll nhé
_uk số mình đây...(tôi đi sang tiệm giầy trẻ con thấy thầy đang nghe điện thoại Gấu đang được các cô nhân viên thử ...) chà bố chọn cho con nhiều vậy ạ
Nhân viên: bố bé đã chọn tất rồi ạ chỉ là đang đi thử sz cho bé thôi ạ
_Sao nhiều vậy ( thầy đi vào)
_Gói hết và chuyển về địa chỉ này cho tôi nhé
_anh mua nhiều vậy con không đi hết đâu
_Tiếc rằng gấu là con anh và anh là tỉ phú ( câu nói khiến tôi lặng im)...chúng tôi đi ăn tại 1 nhà hàng ven sông vừa ngồi xuống ghế chợt 1 cô gái vỗ vai thầy
_Anh tình cờ ghê ( là kelly cô ta bỏ kính)
_uk chào em ( thầy đứng lên nghe điện thoại)
_xuân lâu lắm rồi nhỉ cu con đây là...
_Là con trai mình cũng là con thầy ( tôi cười tươi)
_Thật sao vui ghê sao không thấy thầy nhắc gì nhỉ ( tôi thắc mắc) vì thi thoảng tôi vẫn gặp thầy mà ( cô ta nhìn tôi cười đểu)
_uk vì thầy là thầy mà chạm mặt học sinh là bình thường
_Ý mình nói theo kiểu nam nữ cơ ý ( tôi đổi sắc mặt cô ta nói nhỏ vào tai tôi) thầy mạnh mẽ khi trên giường lắm đúng không?( tôi nắm chặt tay) à chắc vì đứa bé này nên thầy mới phải đưa cậu về đây cậu trói thầy ( tôi hất cốc nước vào mặt Kelly đúng lúc thầy đi ra) trời ơi cậu điên à
Thầy: có chuyện gì vậy ( tôi lườm anh ta) anh hỏi em có chuyện gì
Kelly: cậu ta điên rồi em chỉ mới hỏi đứa bé là con thầy à cậu ta liền nổi điên( đồ dối trá)
_Chuyện là sao vậy Xuân ( tôi dắt Gấu đứng lên)
_Hai người ở lại mà nói chuyện đi mẹ con tôi ở đây làm kẻ thừa rồi ( tôi quay đi)
Thầy: đứng lại anh không hiểu?( tôi dắt gấu ra vẫy taxi) ...thầy chạy theo đập cửa kính) xuống ngay đây
_chú cứ đi đi ( tôi báo chú taxi) ...về lâu đài tôi ôm gấu về phòng chị quản gia chạy theo
_cậu chủ vừa gọi về bảo cho gấu ăn đưa gấu đây chị cho gấu ăn sao em giận vậy?
_Vâng chị cho gấu ăn hộ em nhé ( tôi cúi đầu) ...lát sau thầy đi về gõ cửa phòng
_em ra đây chúng ta cần nói chuyện
_tôi không muốn nói chuyện với anh,a toàn lừa dối tôi ( vừa dứt câu thầy đạp liên tiếp vào cửa tôi bịt tai) a đập đi nhà anh nên anh đập gì thì đập ( tạch khoá cửa bật ra a ta lao tới tôi chùm chăn) đừng đến gần tôi ( thầy lật chăn bóp chặt mặt tôi)
_Tóm lại là cô bị làm sao ,tại sao cô thay đổi nhanh vậy?
_Anh hỏi bản thân anh đi đồ dối trá tôi chung thuỷ bao nhiêu thậm chí còn chưa bh nghĩ đến người đàn ông khác vậy mà anh ( đang nói thầy hôn chặt vào môi tôi,tôi đẩy rồi thở)
_Tóm lại hãy nói cho anh hiểu có việc gì em bình tĩnh lại đi kelly đã nói gì?
_còn nói gì nữa cô ta bảo anh rất mạnh mẽ trên giường ( tôi chảy nc mắt quay đi) còn bảo tôi sinh gấu để trói giữ anh ( thầy cười lớn)
_Lý do là như vậy thôi à
_Như vậy thôi à là sao ( tôi đứng dậy thầy kéo tay)
_Đi thôi dù sao tôi cũng đang thấy hào hứng chỉ vì em ( tôi k hiểu lời thầy ra đến sảnh thấy gấu đang đùa chơi vs chị quản gia thầy vuốt má gấu) con chơi rồi đi ngủ sớm nhé ( thằng bé ngoan cười tủm)
_A dắt tôi đi đâu ( thầy vẫy ng làm đi siêu xe ra thầy đẩy tôi lên)
_Chúng ta đi trải nghiệm thế nào là mạnh mẽ ( tôi k hiểu cả đoạn đường đi thầy cứ cười khiến tôi khó hiểu)
_A cười cái gì tôi buồn cười lắm à?...(xe thầy đỗ xuống nhân viên ở đó xúm ra mở xe ,thầy rút tiền boa luôn cho họ,đây là quán bar...)
_Vui chơi thôi ( thầy bước vào kéo tay tôi còn tôi thì như nhà quê lên tỉnh chưa bh vào những chỗ thế này) ...vào tới nơi thầy ngồi kéo tôi ngồi rồi đưa rượu cho tôi) uống đi hôm nay phải say mới vui ( thầy vuốt tóc tôi gạt)
_tôi về với con đưa tôi về đi
_tiệc đã tàn đâu ( thấy bàn đối diện kelly đang ngồi cùng 1 người thầy vẫy) ô kelly chào em ( cô ta giật mình)
Kelly: chào ,,,chào anh ( ấp úng)
_Lại đây uống đi mời cả bạn trai em qua đây
_Đây không phải bạn trai em ( ng đàn ông ngồi cạnh kelly tức đứng dậy mời rượu Thầy)
_Tôi uống thay cho kelly bạn gái tôi
Kelly: anh đien à ai là bạn gái anh ( a ta giữ tay kelly như vẻ thể hiện ,thầy nhìn họ cười đểu rồi bỏ thuốc ra hút)
_Em nhận lời làm bạn gái anh từ khi anh mua cho em chiếc nhẫn kim cương tối qua giờ em chối là sao ( thể hiện giàu có)
_Anh thích tôi trả lại anh
_em đùa anh đấy à kp ai cũng mua dc cho em cũng chiều em như anh đâu ( thầy vỗ tay)
Thầy: kelly thật có phúc có bạn trai giàu có như vậy...
_Không phải bạn trai em mà ( bạn trai kelly rót tiếp rượu cho thầy)
_Bạn trai kelly: mời anh 1 chén anh uống đi hôm nay tôi bao cứ gọi những gì tốt nhất
_vậy sao vinh hạnh quá ( tôi gãi đầu không hiểu)
Kelly: sao anh dắt cả xuân đi vậy
_À tại anh nghe nói hai ngừoi lúc sáng khúc mắc chỉ muôn hỏi em xem khúc mắc gì vậy vì vợ anh không nói
_anh lấy vợ đâu sao anh gọi vợ ngọt vậy
_anh lấy lúc nào chẳng đươc bọn anh còn có con rồi cái đó đâu quan trọng ,quan trọng là người anh thích vui là đủ có phải không?( thầy cười)
_mới đầu hai người chỉ vì tiền cô ta đến với thầy chỉ vì tiền mà thôi em biết hết
_Vậy em biết đươc bao nhiêu phần trăm trong lòng tôi có ai nhớ ai hay yêu ai
_Cái đó ( kelly ấp úng)
_à quên anh chưa bao giờ muốn có con với ai ngoài xuân và anh chỉ mạnh mẽ trên giường với người anh thích mà thôi,cám ơn em đã nhắc nhở cho vợ anh ( thầy nói đểu người yêu xuân tức ,thầy cầm chiếc chuông trên bàn rung)
Quản lý quán: ôi có người rung chuông bao cả quán ( thầy cười rồi nâng ly vs ngy xuân)
_Cậu uống thoải mái đi nhé bao nhiêu cũng được anh chỉ thiếu tình chứ không thiếu tiền ( thầy cười ghê sợ kéo tôi đi)...ra ngoài thầy đưa tôi đến con phố đi bộ,tôi đi cạnh thầy ngại ngùng ...
_Chúng ta đi đâu vậy ạ
_Đi dạo ....( thầy nói rồi nhìn lên trời và nắm lấy tay tôi đến 1 cửa hàng bán socola) tôi không chắc tôi có thể tặng em cả 1 trái tim hay không cái tôi chắc đó chính là tôi muốn em từ từ gặm nhấm trái tim này từ chính đôi môi em ( tôi ôm mồm hạnh phúc,thầy đưa miếng socola vào miệng tôi cắn,thầy mỉm cười) chúc mừng valentine day....( tôi ôm cổ thầy khóc)...
_Cám ơn thầy,à không cám ơn anh ( thầy ôm tôi rất chặt hít tóc tôi và chúng tôi quàng tay nhau đi trên phố đèn sặc sỡ cùng nhau ngồi bên công viên nghe nhạc 1 kỉ niệm cho ngày valentine ...và trao nhau nụ hôn bên những vòi phun nước) ...thầy cầm đàn ghita gẩy va hat những khúc tâm tình,còn tôi chưa bao giờ thấy mãn nguyện như lúc này...
"em đã biết bao ngày bên em,là anh đã có bấy nhiêu ngày yêu em,nhưng em vẫn ngây thơ kb tình anh,thầm yêu em nên tim đau ra rời,anh đã thấy bao người yêu em,tim anh đã nhức nhối thinh lặng bên em,nhìn e yêu tuy ngay đây nhưng rất xa xôi,vì tim em đã trót trao ai rồi,tình yêu giấu kín cho em đã bao ngày thầm lặng....mà tim anh đây vì yêu em nên đau rã rời....( tôi rơi nước mắt không hiểu tại sao lời bài hát này khiến tim tôi đau)...đám thanh niên bao quanh thầy ngày 1 đông đến nỗi tôi bị đẩy lùi lại ...tôi đi vòng sang thì thấy thầy hớt hải thở vì vừa chen ra thầy gọi
_Xuân em ở đâu ( tôi cười vẫy tay)
_em ở đây này ( thầy nhìn tôi trừng trừng rồi ôm tôi vào lòng)
_Em phải ở trong tầm mắt tôi hiểu không,tôi sợ cảm giác khi lạc mất em (tôi ôm thầy hạnh phúc)...vừa đi đường về tôi vừa nghêu ngao hát với thầy vui vẻ ...xe đến cổng thầy dắt tôi lên phòng bỏ vội vàng đồ rồi chúng tôi lại quấn lấy nhau trong hạnh phúc,,,Hôm sau tôi và thầy đi xuống dưới để chuẩn bị đi picnic cùng gấu ...thang máy mở ra ở dưới sảnh có người phụ nữ đội mũ đỏ quay lại tôi ngạc nhiên đó là ruby Hân cô ta cười tươi
_Hello mọi người ( thầy ngạc nhiên)
Thầy: em tới từ bao giờ vậy
_Em mới tới thôi ,a Hoàng bận cv nên không sang được em xin mẹ địa chỉ không ngờ anh lại ở trong lâu đài cơ đấy...
_Em ăn gì chưa ngồi đi
_Em chưa chào Xuân nhé
_Vâng chào chị ( tôi ngại gấu chạy tới ôm cổ bố ,thầy cười tươi)
Thầy: con ngủ ngon không con?
_Không ( thằng bé không hiểu câu hỏi khiến tôi bật cười) ...
Ruby: cu con yêu quá giống bố lắm
_Đẹp trai như bố đúng không ( thầy nói tự nhiên)....ăn xong ra sân uống trà thầy cho gấu lên xe oto điện rồi cho gấu lái ,chỉ còn tôi và Hân ngồi tôi nhìn bố con gấu cười Hân quay sang nhìn tôi
_Em thật có phúc ( tôi quay sang) chị cũng từng có ước muốn được như em,thật ra chị và anh Minh cũng từng yêu nhau
_Cái đó em biết
_Đừng hiểu lầm nhé giờ bọn chị chỉ có tình bạn mà thôi
_Vâng em hiểu mà em cũng không có ý kiến về quá khứ,quan trọng là hiện tại thôi ạ
_Chị thấy đáng tiếc vì lựa chọn sai lầm của mình,Hoàng thật ra đã có vợ mới bọn chị chỉ sống trên danh nghĩa để không phải chia tài sản sau khi chia tay mà thôi vì ngay từ đầu chị vốn không có tình cảm,chị quen Minh trong 1 lần ngồi cạnh trên xe buýt,chị cãi vã với gia đình khóc thút thít cạnh anh,anh rút khăn đưa cho chị nhưng lúc đó anh bị mù nhưng động tác không hề giống người mù,,,và rồi chị cứ đi theo anh về tận nhà khi anh rơi kính tôi thấy anh cúi xuống nhưng nhặt trượt và chị đã nhặt lên hộ chỉ vậy thôi ( giống làn đầu mình gặp thầy) rồi chị qua bên này học ngày đó mẹ ck chị cũng kiên quyết để tiền cho Hoàng đi du hoc và không phẫu thuật cho A Minh,anh ý đồng ý ,họ đối xử với anh Minh rất khắt khe mù nhưng anh vẫn dậy học vì anh bị mù kp bẩm sinh do tai nạn thôi ,rồi chị mua vé đưa thầy sang đây hàng ngày chị đưa tài liệu cho thầy làm chị đọc thầy dịch,thầy chờ chi ở 1 quán cafe cứ mỗi ngày như vậy cho tới khi số tiền thầy làm gom để phẫu thuật bà Giang đã lừa thầy rằng bố thầy bị ốm thầy sẵn sàng đưa tiền cho để điều trị và chị và thầy đã cãi nhau vì vc đó và đợt đó a Hoàng tán tỉnh không hiểu sao chị lại nhận lời ,,,thầy nghe chị chia tay không nói gì đứng lên và từ ngày đó k gặp lại,giá như ngày đó thầy giữ chị lại có lẽ sẽ ổn hơn ( chị ta cười )....thầy đi vào uống nước thở hổn hển...
_Em ra chơi với con đi anh mệt quá rồi ( thầy cười)....tôi chạy ra với gấu thấy thầy ngồi nói chuyện với Hân rồi hai người đứng lên lấy xe rồi đi qua tôi) anh đưa Hân ra đây lát anh quay lại rồi mình đi
_Vâng ( đầu cứ nghĩ họ là bạn bè thôi k sao)
Đến tối cũng không thấy anh gọi điện về tôi cứ cầm điện thoại,định gọi nhưng lại sợ Hân nghĩ tôi gen nên không gọi,tôi cho gấu đi ngủ rồi cứ ngồi chờ ở sảnh....Tôi ngủ gà ngủ gật cho đến 4h sáng tôi vẫn chưa thấy anh về,chắc anh đi công việc luôn rồi ( đầu nghĩ thế) ...tin nhắn máy tôi reo lên ,tôi vui mừng gạt máy thì thấy ảnh thầy ngủ ngon trong vòng tay Hân và kèm dòng chữ bên dưới :"Anh xin lỗi" ....tôi đứng đơ rồi ngã khuỵ ,không anh không phải người thế này ,không đúng ....giây phút tình yêu mà tôi và anh đang vun đắp dường như đang vỡ vụn,từng mảnh từng mảnh như đâm sâu vào tim....
Đọc tiếp Thêm Sắc:

Đọc Truyện Thêm Sắc chương 20 TG Huyền Thu

Thêm Sắc chương 18 - Tác giả Huyền Thu

Đọc truyện Thêm Sắc chương 18:

Tôi chạy qua Vinh cầm tay tôi
_Em sao vậy Xuân sao em hoảng loạn vậy

_Nói chuyện sau đi em đi trước đây ( tôi vội vàng chạy ra lấy xe đạp và đạp đi đón con) đến trường tôi đón cả con của em gái)...đạp nhanh về nhà Chú hỏi tôi
_Sao nay đón sớm thế con
_Chúng ta phải đi mau khỏi đây thôi chú
_tại sao vậy con sao thế có chuyện j sao con vã mồ hôi ra vậy
_Bố Gấu anh ta đang ở đây anh ta sẽ cướp thằng bé đi mất
_Vậy đi thôi đồ về dọn sau mang quần áo đi tạm thời con đi trước đi rồi có gì sẽ liên lạc
_Bố đi cùng con luôn chứ ạ
_các con gấp còn nhiều việc con Tũn có điện thoại liên lạc vào đó là được
_vậy con đi trước nhe bố ,con sẽ đón bố và các em sau
_cẩn thận đó con ( tôi dắt vội vàng ra cổng anh ta đã ngồi sẵn trong xe vệ sỹ mở cửa )
Vệ sỹ: Tiểu thư xin mời lên xe
_Tôi không quen mấy người ( tôi nắm chặt tay dắt thằng bé đi a ta bước xuống nhìn thằng bé chợt thằng bé ôm cổ tôi)
_Mẹ xuân ơi con đói ( ánh mắt anh ta nhìn tôi vội vàng bế thằng bé quay đi,anh ta kéo tay)
_Nó là con ai?
_Tôi không quen anh để yên cho tôi đi ( vinh đi tới tôi vội giật tay thầy) ...anh em ở đây ( tôi tỏ ra thân thiết với Vinh) ...
_Cô dám
_Sao không dám tôi k quen anh,tôi đã kết hôn rồi hãy để tôi yên ...(tôi chạy ra xe vinh đóng cửa lại bảo Vinh ) đi thôi làm ơn đi xa khỏi đây
_Người đàn ông đó là ai vậy ,anh ta có vẻ giàu là người giàu có
_Là bố của Gấu em sinh con mà anh ta không biết
_Sao em dại dột vậy
_bởi vì tất cả đã là sai lầm và em muốn bắt đầu lại từ đầu không muốn suy nghĩ nhiều
_Anh sẽ bảo vệ cho em tin ở anh
_Anh ta rất đáng sợ vì đơn giản anh ta rất giàu có tỉ phú dc thừa kế ,cám ơn anh đã lo cho em nhưng còn về bảo vệ thì em nghĩ không được rồi em tự lo được ...gấu tóm áo tôi
_Gấu đói rồi ( mặt thằng bé phụng phịu )
Vinh: để anh đưa 2 mẹ con đi ăn,(tôi ngó gương anh ta không đuổi theo,tôi thở phào nhẹ nhõm)...đến nhà Vinh ở thành phố cô Lan ngày nào giờ đa thành 1 phu nhân lịch thiệp ,căn nhà to và thoáng đãng thấy tôi cô mừng rỡ
_Xuân phải không con,( cô khóc ) nghe Vinh nói bố con mất rồi mà cô khóc ròng mấy đêm
_Vâng bố con mất đột xuất quá cô ạ ( bà nhìn tôi bế thằng bé)
_Cu con kháu khỉnh quá vào nhà ăn thôi cô nấu hết rồi
_Vâng cám ơn cô ( thằng bé ngồi ăn ngon lành khiến tôi đã bớt lo lắng)...cô dắt mẹ con tôi lên phòng...
_Hai mẹ con ở đây nhé
_Cám ơn cô ( cô thở dài đi xuống)...vào phòng Gấu tự dưng nói
_Bố về chưa mẹ ( lời nói con trẻ khiến tôi xót xa ôm con khóc thương con k có bố rồi mẹ 4 tháng đã gửi con để đi làm )
_Con ngủ đi Gấu mẹ uống nước đã mẹ đi lấy nước ( ra khỏi phòng xuống nhà thấy Cô Lan và Vinh nói chuyện)
Cô lan: mai con đưa mẹ con nó về đi ở lại đây sao được
_tại sao k được
_uyên nó đến nó thấy mất hay ra
_mẹ bảo bạn con là dc
_bạn gì dc con bé Xuân cang lớn càng xinh ra sẽ khiến uyên hiểu lầm
_con k quan tâm
_the con sắp cưới rồi còn thế nào ,uyên nó đang chửa rồi con còn đi lo cho con người khác ,con qtam Xuân mẹ k cấm nhưng bh muộn rồi con cpi kết hôn rồi
_mẹ nói nhỏ thôi ,con tự sắp sếp được ( tôi thở dài quay đi )....và suy nghĩ mình ở lại đây nếu bảo mình đi thì sẽ khiến Vinh khó xử còn nếu mai đi vinh chắc chắn sẽ giữ lại ,đến nửa đêm Gấu ngủ say tôi choàng áo cho con rồi mở cửa ra đi để lại tờ giấy chào cô và Vinh,ôm con đi giữa trời tối ,tôi tìm 1 nhà nghỉ để ngủ tạm qua đêm,,,thằng bé ngủ ngon trong tay tôi hai má đỏ đỏ,,,mẹ xl đã bắt gấu đi đêm hôm thế này nhưng mẹ sợ mất gấu lắm con ạ (đến gần sáng tôi thấy mùi hương rất quen mê man rồi bật dậy đây là đâu ,mình đang ở nhà nghỉ cơ mà ,tôi đang nằm trong 1 căn phòng rất đẹp,gấu không nằm cạnh tôi,con ơi con đâu rồi ( tôi hoảng loạn) ...
_Nó là con tôi đúng không?( giọng a ta đang ngồi ở ghế và đang hút thuốc)
_Anh điên rồi trả lại thằng bé cho tôi ( tôi chạy ra chỗ anh ta) con tôi đâu rồi ( a ta trơn mắt cầm tay tôi)
_Nó là con ai 10p nữa tôi sẽ có kết quả,tôi nhìn thằng bé rồi khi nó ngủ nó rất giống tôi
_Nó là con của Vinh k liên quan đến anh ( a ta cười lớn)
_Tôi đã để thoát cô 3 năm tìm dc cô thật sự khó không người nhà không thân thích ,chỉ khi cô làm nhân viên được cập nhật tên tôi mới phát hiện ra cô và tôi k quên theo dõi thằng bạn trai của cô hắn sắp lấy vk và k hề quen cô trong 3 năm thì sao cô có thể có con vs hăn dc...
_Tôi không biết trả lại con cho tôi,sau 3 năm a xuất hiện anh muốn gì ở tôi
_tôi tính để thời gian cho cô suy nghĩ và k hề cho người theo sát cô,tôi muốn cô tìm cách gọi điện cho tôi đến khi 3 tháng thì hoá ra tôi đã mất dấu cô
_Suy nghĩ gì suy nghĩ rằng tôi đã sai khi nhắc đến người anh yêu à,bi hài nếu không quên được thì cũng không nên yêu ai khác mà anh thì làm gì có tình yêu,cái đó tôi kqtam bằng việc trả lại con cho tôi mau trả thằng bé cho tôi ( tôi gào lên)
_Cô sốt sắng vậy ( a ta sờ lên mặt tôi gạt)
_Tránh xa tôi ra chính vì anh bố tôi đã mất ( a ta ngạc nhiên) chính a đã gián tiếp hại chết bố tôi trc khi ông mất tôi đã hứa không bh gặp lại anh và đến bh tình cảm tôi vốn không yêu anh người tôi yêu là Vinh ( anh ta bóp cổ tôi) a giết đi anh vẫn là kẻ hung bạo chỉ biết bản thân anh ,tôi đã mất bố chỉ vì anh ( tôi khóc tu tu như 1 đứa trẻ) tôi đã sai khi gặp anh 1 kẻ luôn nghĩ người khác sẽ phải theo ý mình( thư kí bên ngoài gõ cửa)
_Đã có kết quả thưa cậu chủ
_nói
_bé Gấu chính là con của cậu chủ ( tôi đẩy anh ta)
_trả con lại cho tôi đi ,hãy để mẹ con tôi dc yên
_cô định giấu thằng bé đến suốt đời ( a ta cười ghê sợ) tôi là tỉ phú tôi là bố nó cô dám để con tôi lưu lạc nghèo khổ
_có nghèo nhưng mẹ con tôi hạnh phúc ( a ta đứng dậy)
_vậy hãy tận hưởng hạnh phúc 1 mình đi ,thằng bé sẽ do tôi nuôi dưỡng cô từ giây phút này mất tư cách làm mẹ rồi
_không tôi xin anh ,tổn thương tôi còn chưa đủ hay sao hãy trả con cho tôi ( a ta ngồi xuống)
_Vạy theo cô tôi phải thế nào?
_anh muốn thế nào?
_tôi sẽ về thuỵ sỹ ngay trong đêm nay và tôi sẽ mang con tôi đi
_anh nói anh thích tôi mà vậy tại sao a lại làm thế này
_chính bởi vì thích nên tôi tìm cô suốt 3 năm tôi sắp phát điên rồi cô hiểu không,
_tôi không cần anh thích nữa chỉ cần để mẹ con tôi yên ổn ( a ta nhắm mắt thở dài)
_Vậy hãy quay về ngoan ngoãn bên cạnh tôi hai là ở lại sống tư do
_Anh ép tôi à
_Tôi đâu ép em tôi đang chỉ cho em con đường ổn nhất đấy chứ,( a ta vuốt tóc tôi rồi đứng lên cười quay đi)...a đúng là 1 kẻ tàn ác,a ta chỉ muón sở hữu tôi như 1 con rối mà thôi,,,lát sau thằng bé chạy sang với tôi
_Mẹ ơi gấu có siêu nhân ( thằng bé dơ đồ chơi lên cươi hồn nhiên,tôi gạt nước mắt vội vàng)
_Đẹp quá gấu ngủ ngon không?
_Bố đọc cho con đấy ( a ta đã dậy nó)
_con đói không mẹ đưa con đi ăn nhé ( đi xuống anh ta đứng chờ sẵn thấy anh ta thằng bé theo)
Thầy: Qua đây bố bế ( a ta bế thằng bé lên họ cười với nhau có lẽ máu mủ luôn là thứ gì đó gắn kết)...
_Tôi không muốn đi với anh
_Tuỳ cô ( a ta bế thằng bé quay đi)
Thư kí: cậu chủ cũng rất lo cho cô đấy cô đừng hiểu lầm
_Tôi không muốn liên quan đến anh ta nữa đó là cách tôi sống dc yên ổn nhất ...
_Tôi không biết giải thích thế nào nữa ,cô hiểu lầm cậu chủ rồi
_Tôi xin phép ( tôi đi theo anh ta vì sợ mất con) ...lên xe anh ta cứ nhìn tôi không dám ngẩng lên...đi tới nơi đây là nơi bà Giang đang ở tôi nắm chặt tay nghĩ tới ngày bố tôi mất chính bà ta đã làm hại bố ,,,anh ta bước xuống bà Giang đã đứng ở cổng chờ niềm nở
_Con về rồi à,có mệt không ( thằng bé đứng sau anh ta lấp ló thấy tôi bà ta sợ sệt) cả ...cả Xuân tới sao?
_Bà tiếp khách tệ quá mời chúng tôi vào nhà đi chứ ( thầy nói ghe ghê)
_À uk các con vào đi ( tôi k bước vào)
_Bà chính là người đã hại chết bố tôi chính bà và anh ta ( tôi rơi nước mắt khi nghĩ tới ngày đó,tôi kéo tay thằng bé) đi con chúng ta không liên quan gì tới họ ( thầy giữ tay tôi)
Bà Giang: con hiểu lầm rồi khi đó chẳng phải chính con nói không muốn gặp lại Minh còn gì con còn nói gét nó rồi bảo nó buông tha con nhắn ta nhắn lại không đúng sao?
_Bà nói dối thật kinh khủng dù sao thì tôi cũng không muốn nhìn lại bà nữa
Thầy: Mau đuổi tất cả người trong nhà này ra ngoài đường
_Mẹ xin con mẹ chỉ nói sự thật nó nhắn mẹ như thế mà k hiểu sao bh nó nói khác vậy
_Chỉ vì tôi tin bà không dám nói dối tôi mà tôi đi sai bước ( tôi ôm gấu quay đi khóc tu tu ôm con rồi khóc) ...bố anh ta chạy ra
_Bố biết không có tư cách xin con nhưng con cái không thể đuổi bố mẹ đi khỏi nhà được
_Con cái ông từng coi tôi là con à,tôi cho các người được sung sướng các người còn dám phản lại tôi
_mẹ sai rồi Xuân ơi con tha lỗi cho mẹ đi ( tôi đứng khóc không nói gì)
_Dù sao cũng cám ơn bà ,nhờ bà tôi đã có con rồi đúng ý nguyện nhé ( bà ta ngạc nhiên)
_Xuân con có thai mà giấu ta
_Đuổi họ đi à ,tôi chính thức tước đoạt chủ tịch của bà ,tôi cho bà nhà là sự thương tình cuối cùng rồi k thể cho bà ở nhà lầu xe hơi được bà còn con trai mà
_Bố xin lỗi con ( ông ta ấp úng bố lại đi xin lỗi con)....từ trong nhà chạy ra 1 cô gái với chiếc váy trắng tinh khôi đôi mắt tròn rất giống tôi và gọi
_Anh Minh ( a ta nghe tiếng vội đứng im khựng lại) a về khi nào vậy
Bà Giang: Hân nó mới về cùng Hoàng con ạ ( a ta đứng lên nhìn cô gái đó rồi đi thẳng vào trong nhà)...bà giang đi ra nói với tôi
_Mày có ngon thì đấu với tao ,nó không yêu mày người nó yêu là con dâu tao kia kìa ( tôi lặng người)....bà ta cười ngạo nghễ đi vào ( tôi tóm áo anh thư kí)
_Lời bà ta nói đúng không a ở cạnh anh ta chắc anh biết
_Tôi chỉ có thể nói cậu chủ từng mù và bà giang vốn rất nghèo cậu chủ sống với bà ta rất khổ và cô gái đó chọn lấy anh trai cậu ý vì ngày đó anh ta không mù và có tương lai hơn cậu chủ sau đó cậu chủ dc ông ngoại đón về chữa cho sáng mắt và học tập ,tôi chỉ biết đến đó anh trai cậu ý hiện làm việc cho nước ngoài và bây giờ cũng lên làm chủ tịch tiền thì chắc ai cũng hiểu của cậu Minh đầu tư vs danh nghĩa của bà Giang đến bây giờ cô Hân chỉ nghĩ cậu chủ chỉ đi làm việc tại nước ngoài mà thôi
_Có lẽ anh ta muốn bảo vệ cho người mình yêu 1 cách âm thầm không để cô gái đó chịu khổ ( tôi buồn cúi đầu)
_Cậu chủ cũng k để cô khổ đâu do mất dấu cô tìm quá khó nên mới vậy vì bà giang nhắn lại như vậy nên cậu ý mới không cho người theo cô ở VN lại k có camera đường như nước ngoài rất ít cô lại đi toàn vùng quê không thể tìm được tên họ cô cũng không dùng nên khó lỗi ở chúng tôi chậm trễ
_không lỗi gì ở anh lỗi ở anh ta
Giúp việc; câu Minh nhắn cô Xuân bế con vào dùng bữa
_mẹ ơi con đói rồi ( tôi bế con vào anh ta đang ăn bình thản) tôi ngồi cô gái đó cười
_Chào em chị là Hân ,em là ( thầy ngắt lời)
_Là vợ anh và con anh
_Anh kết hôn khi nào vậy
_có cần phải báo cho em không ( không khí căng thẳng Hân nhìn Minh tức giận)
Hoàng: Em gái dùng bữa đi cứ tự nhiên ( ý bảo tôi)
Bà Giang: cu con xinh quá ra bà bế ( a ta nhìn bà giang bà ta vội thụt tay lại)
Bố Thầy: Ra ông bế nào ra ông cho ăn ,tôi có cháu rồi này ( thằng bé theo ông)...
Hân: ăn đi em chắc hai người chưa cưới đúng không ,bây giờ thường người ta không cưới vội vì sợ chia tay do không hợp nhiều lắm ( chị ta nói thâm thuý,tôi cúi đầu k ăn ,Thầy gắp đồ ăn cho tôi chị ta nhìn theo ) mà a Minh này sao 3 năm rồi anh không mail cho em nữa vậy trước tuần nào cũng nói mà tự dưng biến mất em lo muốn chết
Hoàng: hai người nói gì vậy ( a ta biét họ từng yêu nhau)
Thầy: chỉ là trao đổi về cuộc sống mà thôi,tôi ăn no rồi tôi xin phép ( thầy đứng dậy bế Gấu)
Hân: sang tháng em sẽ sang Thuỵ sỹ học anh dậy em nhé
_Anh bận lắm ( ra ngoài a ta nhăn mặt như cố tỏ ra mạnh mẽ)
Thư kí: có đuổi bà ta đi nữa không ạ
_Không cần nữa lúc này không tiện ( vì cô gái đó sao) Gấu ôm cổ anh ta ngủ ...)
Thư kí: vâng vậy chúng ta xuất phát thôi cậu chủ ( tôi khựng lại)
_Tôi không theo anh đừng bắt thằng bé rồi ép tôi ( a ta nhìn thư kí ra chụp khăn tôi ngất lịm)
Đến khi tỉnh lại tôi đã ở trên máy bay,anh ta đang ôm gấu ngủ ,tôi ngó ra ngoài,không thể nào tôi đã nói tôi không muốn theo anh mà ...trên đường đi anh ta dậy tiếng cho thằng bé đúng là thầy giáo ,thằng bé học cũng nhanh
_Tôi muốn anh cho mẹ con tôi về chúng ta cắt đứt liên lạc đi sao anh không yêu ma cứ ép tôi thế này
_Tôi đã bao giờ nói không yêu cô sao?
_Chỉ vì tôi hỏi 1 câu mà a đuổi tôi đi,bây giờ tôi lại hỏi anh cô gái đó đúng là người anh yêu à
_Đúng thế ( trl lạnh nhạt)
_vậy a đuổi tôi đi lần nữa đi ( a ta cười)
_Tôi đâu phải trẻ con ( về tới lâu đài )
Quản gia: trời ơi xuân ơi em về rồi ( thấy chị đó tôi khóc ròng) vất vả cho em rồi hôm qua khi chị hỏi thư kí lúc đó thấy bảo tìm thấy em chị vui lắm nhưng lúc đó cậu chủ đang thắp hương ở mộ bố em nghe tin đó chị càng buồn mạnh mẽ lên chia buồn với em...
_Vâng em buồn quá anh ta vẫn vậy luôn bắt ng khác phải theo ý
_Nghỉ ngơi đi em bay dài mệt rồi ( chị nhìn thằng bé rồi cười lớn) đẹp trai quá con ạ yêu quá...lại đây con đi chơi nhé bác dắt con đi thăm quan nhé phía sau có nhiều thứ hay lắm...đến tối khi ru con ngủ tôi nằm suy nghĩ rồi gọi về quê
_Bố ơi anh ta ép con sang đây rồi con k thể xa gấu được
_tạm thời Con cứ ở đó đi làm kiếm tiền rồi nghĩ cách quay về bh cậu ta có quyền lực làm sao con chống lại được
_con sẽ nghĩ cách quay về ( tôi cúp máy) ...giọng nói lại vang lên
_Cô lại muốn về à ,ngay ngày mai tôi có thể cho cô về
_Tốt quá cám ơn anh
_nhưng con tôi thì phải ở lại
_Anh đừng ép người quá đáng ( a ta kéo tay tôi vào thang máy )
_bỏ ra a định làm gì ( lên phòng a ta lại đóng cửa lại) đừng hòng động vào tôi,tôi gét loại người coi ng khác làm trò đùa như anh ( a ta với tay ôm chầm lấy tôi)
_Tôi xin lỗi đã để lạc mất em,tôi cũng không hiểu sao chỉ muốn ép em về bên tôi ,tôi đã sai khi tức giận với em sai lầm lớn nhất của tôi là để tuột mất em khỏi tay ( tôi đẩy)
_Tôi không phải người anh yêu,tránh ra ( a ta giữ tay)
_Tôi yêu em ,tôi yêu em rồi không có em tôi thấy tất cả cũng tan biến đi đâu cũng nhớ tới hình ảnh của em ( tôi quay lại giật tay)
_chính vì anh tôi đã mất bố,tôi không tin anh nữa
_Xin lỗi em tôi rất tiếc vì điều đó ( tôi đập vào ngực anh ta liên tục anh ta đứng im)
_Đồ khốn nạn anh cứ đến rồi đi rồi lại đuổi tôi đi tôi phải làm sao ,ngay bây giờ anh để mẹ con tôi đi đi ( a ta kéo tay hôn tôi ghì chặt)
_Không bao giờ và tôi cũng sẽ không để lạc mất em
_còn người mà anh yêu
_Tôi nhận ra em chính là người tôi yêu ( tôi vừa khóc vừa nấc)
_Tôi không tin anh nữa ( a ta bế tôi lên tôi đẩy)
_Không được
_Tại sao?
_tôi chưa sẵn sàng ( a ta kéo áo hôn lên mặt tôi)
_Tôi sẽ bù đắp cho mẹ con em ,ngoan ở lại bên tôi ( tôi cắn tay anh ta đến chảy máu)
_Tôi hận anh tôi đã sai khi yêu anh ( a ta rơi nước mắt nhìn tôi)
_Tôi xin lỗi vì tất cả xin lỗi đã để lạc mất em ( tôi lúc đó dựa vào ngực thầy khóc đến không nói nên lời và rồi tôi và thầy quan hệ sau những năm tháng xa nhau)....Đêm thấy thầy đứng hút thuốc nhìn ra bên ngoài tôi dụi mắt tỉnh dậy
_Sao anh không ngủ vậy
_em ngủ đi ( thầy tiến ra chỗ tôi hôn lên trán tôi) có mệt không?
_Hơi hơi thôi ( thầy hôn tôi rồi cười)
_hứa với tôi em phải luôn ở bên tôi dù cho có bất kì điều gì xảy ra ,ty đầu của tôi nó đã làm tôi đau khổ rất nhiều em có thể chờ cho tới khi tôi lãng quên hẳn dc không?tôi không còn yêu nhưng thâm tâm tôi còn chút gì đó ,em có hiểu dc cho tôi không?
_em đi đâu đươc,cái đó là kỉ niệm nếu anh dễ dàng quên người đó như vậy thì có lẽ đến lượt em cũng vậy nên em sẽ không trách anh vì vc đó ,hãy giữ lại những kí ức đẹp cho riêng anh ( thầy ôm lấy tôi)
_cám ơn em đã sinh con cho tôi ( thầy vuốt tóc tôi ra sau hôn cổ tôi giây phút này tôi muôn sóng gió dừng lại ở đây ,những lời sai trai của bà Giang đã khiến chúng tôi phải xa cách bao năm cái tôi lo lắng thật sự có lẽ vẫn chưa tới)...
Đọc tiếp Thêm Sắc:

Đọc Truyện Thêm Sắc chương 19 TG Huyền Thu

Thêm Sắc chương 17 - Tác giả Huyền Thu

Đọc truyện Thêm Sắc chương 17:

Tôi đi bực tức vào trong phòng sắp đồ vừa sắp vừa khóc vì ức ,mình không làm gì sai mà anh ta có cần thể hiện quá mức như vậy không,yêu người cũ đến mức đuổi người mới,tôi không bao giờ tin vào lời anh nói nữa,,,tôi đi bộ ra khu sau vào thư viện ngồi 1 lúc chú chó tiến tới tôi xoa đầu - chị phải đi rồi em ở lại ngoan nhé ,anh ta không muốn chị quay lại đây bởi vì tình yêu trong anh ta đối với chị chỉ như 1 cơn gió,gió tới gió đi không ai biết được ( tôi cúi đầu xuống bàn khóc)...ra ngoài lâu đài tôi ngoái lại nhìn

Quản gia: cậu chủ hết tức sẽ đón em về thôi
_Em có lẽ không quay lại đâu ,em đi đây ( chị ý vẫy tay vẻ mặt buồn) ...ra đến sân bay tôi và bố được đưa lên máy bay riêng của anh ta tập đoàn Hoàng Nhật
Bố: Họ giàu có quá con ạ 
_Anh ta là tỉ phú bố ạ
_Thôi bố con mình về có cơm ăn cơm có cháo ăn cháo không sao hết
_Con hiểu ý bố rồi ...và rồi chúng tôi đáp máy bay về tới Việt Nam thật ra tôi và bố không có nhà...
Bố: đi thôi bây giờ bố con mình về quê ở tạm nhà gì con ( em mẹ) chồng dì mới mất dì đi sài gòn làm rồi nhà bỏ không,đợt trước bảo bố khi bố ở trên Tây Bắc ý
_Vâng đành vậy thôi bố em sắp sinh rồi cân chỗ ổn định ...về tới căn nhà cấp 4 ở làng quê với cái vẻ êm đềm của bờ ao ,và trong vườn có ít cây ăn quả tôi thấy lòng nhẹ nhõm hơn chốn phố xá ăn chơi kia,,,,bố và em vào đi nghỉ ngơi còn tôi đi chợ rồi nấu cơm cho bố và em,đi bộ trên con đường làng thấy có hai bạn trẻ đèo nhau trên xe đạp tôi nhìn họ rồi tự cười đang cười mừng cho họ hay cười cho chính cái mối tình dở dang của tôi,hôm sau tôi và bố ra mộ mẹ thắp hương bố đi dọn vệ sinh xung quanh tôi ôm Hoa rồi ngồi cạnh mộ mẹ nói chuyện
_Con xin lỗi đã không chăm sóc được em ,từ giờ con sẽ chăm sóc cho em thay phần của mẹ mẹ yên tâm nhé ,em đang bầu bé gái rồi 
Hoa: mẹ ơi con có em bé ( tôi cười vuốt tóc em)...2 tháng sau từ ngày đó tôi và anh ta không liên lạc gì và hoa thì đến ngày sinh con tôi đã nghĩ đến việc chỉ vì câu nói đó mà anh ta đã buông tay tôi còn tôi thì vẫn luôn nhớ tới anh ,ngồi bên hiên nhà tôi đang thêu tranh để kiếm thêm thu nhập,tôi nhìn lên ánh trăng cùng một bầu trời nhưng dường như khoảng cách là thứ không thể đo đếm được giữa hai chúng tôi,tôi vẫn thỉnh thoảng lên mạng trao đổi thư qua email với linda,cậu ý đã xin được cv ưng ý ,,,Hôm sau đang thêu tranh họ sang bảo tôi
_Từ bây giờ không thuê cháu nữa co tìm người khác 
_Tại sao vậy ạ cháu thêu k đẹp ạ ( bác đó ấp úng rồi quay đi)
_Cháu chỉ cần biết vậy là được...kì lạ em sắp sinh rồi cần tiền mà thế này không ổn rồi,ra cổng bố tôi về ,bố bảo 
_Họ tự dưng không thuê bố chở phân bón đi giao nữa ( bố đi chở hàng) 
_họ cũng vừa không cho con thêu nữa không biết tại sao ( đang nói thì thấy bà Giang đi từ cửa vào vỗ tay) 
_Ồ bọn bần hàn cuối cùng cũng vào tay tôi rồi 
Bố: chị ăn nói cẩn thận
_Chết đến nơi rồi còn mồm to với ai ,ai bảo con gái ông phản bội lại lời hứa nhiệm vụ của nó là quyến rũ thằng Minh vậy mà nó lại phản lại tôi âm thầm ở bên nó để sống vinh hoa phú quý bây giờ thì sao nó chơi chán rồi nó đuổi đi thấy nhục chưa nghe lời ta lúc đó có thai rồi báo cho ta rồi theo chỉ đạo có phải hơn không
_Cô cút ra khỏi nhà tôi ngay
_Nhà nào nhà này á,nhà này tôi mua rồi
_nhà em tôi cô có quyền gì
_em gì giấy tờ có đàng hoàng ,cái giá cho các người là phản bội lại tôi và tình thân vẫn không bao giờ có thể so sánh với tiền
_cô cút ngay 
_nhà ông mới là người cút ( họ cho người ném hết đồ của bố con tôi ra đường)
_con tôi sang đó cũng đa trả nợ cho bà bằng cách đến với cậu chủ đó rồi bà còn muốn lợi dụng chúng tôi để hại cậu ta hay lấy lòng tôi không cần biết ( bố tôi ngồi ở hiên nhất quyết k đi)
_Em chau sắp sinh rồi cô thương tình do lỗi của cháu,bố và em cháu không liên quan gì cả cô ạ
_Do mày ngu trách ai bây giờ nếu nghe tao tao đã hứa cho bố mày no ấm trả giá ai làm gì với tao tao không tha ( bố tôi k đi họ đẩy bố ngã nhào ra sân )
Bố: con tôi sắp sinh rồi chúng tôi không thể ra đường được xin cô làm phúc
_Tôi không có chữ làm phúc im hết đi ,các người còn đứng đấy đuổi họ đi ( dân làng chạy ra xem,bố tôi nhất quyết không đi trời mưa lay phay bà ta quay đi bố tôi giữ tay) 
_tôi xin chị tại sao chúng tôi không làm hại ai
_có trách hãy trách cậu chủ đi cậu ta đã ruồng bỏ nó mà k hối tiếc và ta chỉ giúp cậu ta dọn dẹp sạch sẽ ( tôi nắm chặt bàn tay đúng kiểu anh ta hay nói)...bố tôi bám áo bám tay bà ta xin
_Xin cô đấy con tôi sắp sinh rồi ( tôi vừa giữ bố vừa khóc) họ đẩy bố tôi ngã nhào đập đầu vào bể bậc thềm ( bà ta quay đi bố tôi nằm im tôi ôm bố máu chảy ra trên tay) 
_Bố ơi bố con sai rồi bố ơi bố mở mắt nhìn con đi ( Hoa khóc to )
Bà giang: mau đuổi chúng nó đi khỏi đây cậu chủ sẽ có thưởng
_tôi không tin anh ta đối xử với tôi thế này tôi không tin ( bà ta dơ điện thoại lên bức ảnh a ta đang ngồi ăn cùng kelly tôi ngạc nhiên)
_nó chuẩn bị kết hôn rồi hiểu không đồ cặn bã ( bố tôi giữ tay tôi)...bà ta phủi áo quay đi
Bố: Xuân nhớ lời bố phải chăm sóc em thay bố
_Bố nữa bố có làm sao đâu con đưa bố đi viện chắc không sao đâu bố đừng doạ con ( tôi cười vừa khóc dân làng bỏ đi k ai giúp chúng tôi họ chỉ trỏ coi thường chúng tôi) ...mưa to tôi 1 đứa con gái nhỏ bé không hiểu có sức mạnh từ đâu mà cõng bố đi được bố thở yếu ớt
_Bố sợ bố k qua con ạ lúc này còn tỉnh táo con phải hứa với bố tránh xa người đàn ông đó ra 
_Con nhất định mà bố ,bố đừng bỏ con và em bố ơi con mất mẹ rồi con sống vì bố bố bỏ con chúng con sống thế nào được
_em đâu rồi
_em vẫn ở lại đó dọn đồ ( tôi thấy tay bố buông thõng) bố bố nghe con nói gì không bố ( đến trạm y tế) cô ơi bố cháu bị ngã cô xem bố cháu với ạ
_Đặt bố lên đây khổ thân ( bác sỹ nhìn thấy bố khám rồi lắc đầu) bố cháu không còn nhịp tim
_không bố cháu lúc nãy vẫn khoẻ mà cô không thể thế được
_rất tiếc cháu ạ bố cháu có lẽ bị tụ máu não rồi đầu vẫn chảy máu kia kìa 
_không bố ơi ( tôi ôm bố máu đầu bố chảy vào áo tôi) bố đừng bỏ con con đã dặn bố không bỏ con rồi em sắp sinh rồi bố còn chưa bế cháu mà bố còn chưa chờ con mua được nhà cho bố cơ mà ( cô bác sỹ đứng chảy nước mắt)...rồi bố tôi còn không có nhà để mà đặt quan tài bố đã mất trong ngày mưa gió của cuối thu ,chôn bố xong chị em tôi đứng trước mộ với hai chiếc túi đồ và không có vật gì đáng giá
_Bố ơi con cố gắng để bố ở gần mẹ rồi,cô bác sỹ đó thật tốt bụng có dịp con sẽ trả ơn cô ý giúp con lo an táng cho bố ,chúng ta vẫn có quý nhân phù trợ phải không bố
Hoa: chị ơi em nhớ bố ( tôi ôm mộ bố gào lên)
_Con nhất định sẽ sống thật tốt sẽ mua dc nhà để thờ cúng bố ,bố yên nghỉ nhé mẹ sẽ chăm sóc cho bố ( tôi giữ tay lên tim rơi nước mắt từng giọt) con đã sai khi tin tên khốn đó Hoàng Nhật Minh tôi sẽ không bh tha thứ cho anh tôi hận anh...chị em tôi dắt nhau đi cũng trong cơn mưa phùn,đang đi em tôi kêu đau bụng ,tôi vội đưa em vào trạm xá ,em tôi sinh con ngay trong đêm đó 1 bé gái bụ bẫm ,đến cách bú ra sao tôi cũng phải đi hỏi bởi vì chính bản thân tôi cũng không biết gì ở tuổi 20,,,tôi tranh thủ đi thuê nhà để em có thể về ở ,từ ngày có con em tôi cũng đỡ hơn trước biết lo cho con,cho ăn được tôi nhìn em cho con ăn mà rơi nước mắt
Hoa:Bé con ăn đi không đói ( tôi gạt nước mắt)
_Chị đi làm đây nhớ cho con ngủ rồi thì cũng tranh thủ ngủ đi nhé ( tôi đi xin rửa bát cho người ta ở quán phở)...hôm nay đang rửa bát thì tôi thấy buồn nôn ,tôi sực nhớ đến chu kì của bản thân,vội vàng đi mua que và kết quả là tôi đã 2 vạch,tôi nhìn que thử thai mà đau quặn lòng cười như phát điên và tôi quyết định đi bỏ,đến bệnh viện thấy có đôi dắt nhau ra cô gái đánh vào ngực chàng trai
_Tại anh đấy lỡ sau em k có con thì sao
_anh xin lỗi kiểu gì chẳng có mà bh sinh con làm sao được em kinh tế anh không có ( họ gọi tên tôi)
_cô nào là Xuân vào đi 
_Là em ạ ( vào siêu âm thai tôi đã được gần 3 tháng rồi tim thai tốt,tôi nhìn lên trần nhà căn phòng này nước mắt lã chã rơi)...tôi ngồi dậy cầm siêu âm và đi thẳng về không bỏ nữa ,tôi ngồi sụp trước khoa sản...mẹ xin lỗi mẹ gét bố con hận bố con nhưng mẹ đã sai khi bỏ đi con mẹ xin lỗi,,,tôi và em trả phòng rồi đi lên vùng Tây Bắc nơi có nhà của bạn bố ,lên tới nơi chú đó và con gái ôm chầm lấy chị em tôi
Chú: lúc nghe cháu gọi chú không nghĩ bố cháu lại mất thật sự đột ngột,ở đây chú coi các con như con đẻ các con đừng ngại ,con gái chú mới 15 tuổi có thêm các chị con bé vui lắm
_Cám ơn chú khi nào con sinh xong con sẽ đi 
_Đi đâu vùng này các khách du lịch và khách sạn nhiều con làm ở đây không hết việc ý....
Và tôi hàng ngày chăm em và cháu vừa đi làm ruộng vừa tối đi giặt thuê cho khách du lịch đến khi tôi bụng to gần sinh tôi vẫn giặt 
Chú: để đó chú làm cho con đứng là đi bụng to thế rồi
_con làm được chú ạ
_Con vất vả cả ngày rồi vào ủi rồi xem con cái Hoa nó đang sốt đấy
_vâng ( tôi dứng dậy nhìn thấy cháu đã lớn và đang ngủ bên cạnh em ,chăm đêm hôm cho cháu tôi khóc hết nưoc mắt nghĩ đến số phận mình nên giờ khi nghĩ tới tôi toàn tự cười đểu thay cho số phận)....Hôm sau khi đang hái quả để đem đi bán tôi đau bụng rơi rổ hoa quả,chú không có nhà,tôi nhờ cô hàng xóm
_Cô ơi cô lên xã không cho con đi nhờ con sắp sinh rồi
_có con ơi lên đi cô chở đi ( trên chiếc xe máy cà tàng tôi được chở đến viện và sinh con 1 mình ,mỗi cơn dặn tôi đều nghĩ đến anh ta tôi oán hận con người như anh ta tôi sẽ mãi không quên những gì anh đã làm)...tiếng oe oe tôi nằm vật vã mồ hôi
Bác sỹ: người nhà đâu em con trai 3kg4
_em đi sinh 1 mình ( tôi ôm con rồi cười hạnh phúc) ...lát sau chú đến,thấy cháu chú như bố tôi vậy vừa bế cháu vừa khóc
_Con vất vả rồi ( nghe chú nói tôi bật khóc)...
_Con cám ơn chú nhiều lắm chú như bố con vậy chú cho con gọi chú là bố vì cả xã hội này không ai thương chị em con như chú ngoài bố con cả
_Uk con ơi bố nghèo nhưng nhờ bố con cứu sống bố khi xưa không đã không có ngày hôm nay ...và như vậy tôi đã sinh con trai vào tuổi 20...3 năm sau ,con gái Hoa đã lớn Hoa đã tỉnh táo hơn xưa làm việc nhà và chăm tốt con cái bọn trẻ đã được đi học ,còn tôi hiện làm lễ tân cho khách sạn ở khu du lịch,nhìn thấy thằng bé tôi lại có động lực thằng bé ngoan và đặc biệt giống bố nó nhiều đêm nhìn con mà tôi lại nắm chặt tay uất nghẹn,3 năm qua tôi đã rất vất vả ...Hôm nay có đoàn khách đến chúng tôi được quản lý dặn dò kĩ càng,,,đến khi họ đến người đại diện của bọn họ ra
_Chào anh tôi giúp gì được cho anh( tôi ngẩng lên là Vinh)
_Xuân em sao đúng em rồi ,anh Vinh đây
_Em ,em nhận ra rồi ( các cô gái ở sau trêu)
_Giám đốc lại thấy gái là tít mắt đấy à ( họ đi du lịch công ty)...tôi đưa khoá phòng cho họ Vinh cầm tay không buông...
_Anh có thể gặp lại em 10p được không
_Tan làm đi em còn làm việc ( tôi ấp úng)...
_Được vậy anh sẽ chờ em ( tan làm thấy Vinh đã đứng ở cửa thấy tôi Vinh cười tươi) xong rồi à dạo này trông em gầy hơn trước đấy
_Mỗi tuổi mỗi khác mà
_Bác đâu em anh muốn qua chào bác
_Bố em mất rồi ( tôi cúi đầu)
_Vậy sao anh xin lỗi
_anh thế nào vợ con gì chưa?
_Anh chưa chờ em đấy ( tôi ngại k nói gì thêm)
_Anh đừng đùa nữa em phải đón con rồi 
_em kết hôn rồi à
_em chưa nhưng có con rồi 
_em lên xe đi anh chở đi
_thôi em đi xe đạp quen rồi
_lâu k gặp a mời em tách cafe dc chứ
_vậy em đi đón con đã ( tôi lên xe đạp đi đón con đến lớp cô giáo nói)
_ông bé đón rồi ( ý chú)
_vậy à vâng cám ơn chị...
Ra quán cafe tôi nhìn Vinh với vẻ bình thường như bạn bè
_Em mất tích đúng thật khó tìm không bạn bè không người thân thật sự khó anh tìm em 1 năm liền nhưng k có tin tức
_anh cũng nên lấy vợ đi k còn trẻ nữa rồi ...
_anh có thể biết nhà em không?
_Nhà em ngay đây thôi ngay chân núi ,em phải về rồi còn lũ trẻ sốt ruột lắm
_Uk em sáng mai có ca làm đúng không?
_vâng mai em làm sáng sao vậy
_chiều có thể bớt chút thời gian đi loanh quanh với anh không,nếu em thấy thoải mái em cho anh số 
_em không dùng điện thoại,em xin phép em về trc đây ( tôi ra về và thầm nghĩ bh gặp Vinh mình thấy nhẹ lòng vì tình cảm thật sự đã k còn ,toi lắc đầu xuân mày lại cpi nghĩ đến tên khốn nạn kia rồi đấy..về sân thấy bọn trẻ đang hát cu Gấu chạy tới ôm tôi
_Mẹ về rồi ( thằng bé cười ngô nghê) 
_con đói chưa 
Chú: Bố cho chúng ăn rồi sao nay về muộn thế con
_Dạ con găp bạn Hoa đi đâu rồi ạ 
_nó với cái Tũn ( con chú) đi mua áo gì đó rồi ...
Hôm sau đi làm ,tôi thấy đoàn khách và xe không còn xe nào ở sân vắng bóng ,vào trong sảnh khách sạn cũng không có ai
_Mọi người ơi đi đâu hết rồi lại chơi trò gì với em đấy chị quản lý em mang xoài nhà em lên đây ( tiếng vỗ tay bộp bộp người đàn ông ngồi ở ghế bỏ tờ báo xuống đứng lên trước mặt tôi )
_Cuối cùng cũng tìm được cô rồi ( tôi ngạc nhiên đó là thầy) giây phút này thầy nhìn tôi cười đểu nhịp tim nỗi lo lăng của tôi khiến tôi cứ nghĩ mình đang mơ...
_Tôi không quen anh ,anh nhầm người rồi ( tôi quay đi ra cửa thì từ ngoài Vinh bước vào )
_Em đi đâu vậy ( Tôi quay ra thấy anh ta nhìn Vinh ánh mắt thay đổi )...khoảnh khắc này khiến tôi bối rối chỉ muốn chạy trốn ,ruồng bỏ mình rồi 3 năm sau quay lại tìm mình ....yêu và hận tôi phải chọn thứ nào?...
_

Đọc tiếp Thêm Sắc:

Đọc Truyện Thêm Sắc chương 18 TG Huyền Thu

Thêm Sắc chương 16 - Tác giả Huyền Thu

Đọc truyện Thêm Sắc chương 16:

Tôi cảm thấy lo lắng về cô gái này
Mai: cậu ở trong đó sao không lên tiếng nghe hết chuyện của người khác hay ho lắm à?

_Không phải đâu do hai người đang cao trào nên mình không làm phiền mình cũng k hiểu hai người nói gì mà,xin lỗi Xuân nhé
_Dù sao cũng không sao đi thôi ( tôi kéo Mai đi)
_con nhỏ đó nghe hết rồi giờ làm sao
_kệ đi mình không quan tâm lắm
_Việc cậu và thầy mình có lẽ sẽ từ bỏ dù sao thầy cũng là người mình không thể với tới,chỉ có điều mình nghe nói thầy sống rất lãnh cảm và làm việc phong cách như 1 con sói hung bạo có khi nào thầy đang trêu đùa cậu k?
_Mình không biết nữa nhưng cảm giác khi thầy ở bên mình cảm giác khác trước rồi và còn thừa nhận mình là bạn gái nữa
_Trông cậu kìa làm gì vui rõ ra mặt vậy,thật may mình và thầy k có gì nếu không sẽ là mối tình tay ba mất ,còn cậu yêu thầy hay chỉ thích
_hai cái đó khác nhau à
_không khác sao được,chân cậu chảy máu kia kìa lên phòng y tế rửa đi
_uk nói sau nhé ( tôi lên phòng y tế gõ cửa) có ai không ạ em vào nhé ( mở vào k có ai cửa đóng cạch tôi quay lại thấy thầy đang đứng ...tôi ngạc nhiên
_còn nhìn gì vậy ngồi xuống đi
_thầy ở trạm y tế đi đâu rồi ạ
_đi có việc rồi nhờ tôi trông k dc sao?( tôi hẩy vai)
_sao lại tức em vậy ( thầy kéo chân tôi rửa vết thương rồi thổi lấy bông loại bỏ chất bẩn tôi đau nhăn nhó mặt) đau quá ...( thầy cười nhẹ vuốt má tôi)
_Từ mai tôi sẽ cho người đưa đón em
_không cần vết này nhỏ mà em thích đi xe đạp thích hít khí trời ( tôi cười cười ,thầy hôn môi tôi rất nhanh)
_Tôi không muốn nhìn thấy em rơi dù chỉ là 1 giọt máu nào nữa ( tôi vui vui nhưng không dám cười)...đột nhiên cánh cửa mở ra là Kelly cậu ta đứng nhìn chúng tôi ,tôi vội đứng lên
Kelly: Thầy ơi em đau bụng quá
_Năm lên đây duỗi thẳng chân ra ( thầy ấn vào từng vùng đến tôi còn ngại bên tây họ chẳng ngại gì cả hay sao nhỉ) ơ đây đau không?
_không thầy em đau ở đây ( vùng thượng vị gần ngực cô ta cầm tay thầy đặt lên đó)
_có thể bị thượng vị rồi ( thầy vẫn bình thản quay đi lấy thuốc)...tôi quay đi kelly nói nhỏ
_mình nghe thấy việc của cậu rồi cậu k xứng với thầy 1 chút nào ( tôi ngạc nhiên nhìn cô ta cười đểu tôi) cậu chỉ là 1 con nhà quê tham vọng mà thôi hiểu không,không sắc không tiền cậu nghĩ thầy thích cậu sao quên điều đó đi ( sao cô ta hiểu rõ vậy) ...thầy đi ra cô ta lại nhăn nhó,,,tôi quay đi không nói lời nào
Thầy: đợi tôi băng cho em
_không cần ạ ( tôi trl lạnh lùng rồi quay đi) ...mình đúng k xứng với thầy,có lẽ thầy chỉ thích trêu đùa tôi mà thôi phải vậy không hay chỉ là sau khi quan hệ thể xác thầy có tình cảm lưu luyến hy vọng là không phải...tôi thật sự không tự tin vào tình cảm của thầy...Tan học tôi đạp xe đến gốc cây lần đầu tôi ngã vào thầy,cảm giác của mình cũng vậy mình đã yêu thầy hay chỉ thích mà thôi còn Vinh trong tim mình,Vinh là gì,Có lẽ tôi vẫn chưa quên được vinh,em vẫn còn nhớ anh nhiều Vinh ạ em xin lỗi vì đã suýt chút nữa quên đi anh ,em thật sự bối rối với tình cảm nhưng em vẫn thật sự nhớ anh....Tôi ngẩng lên nhìn lá cây rơi xào xạc vào người khung cảnh buồn như tâm trạng của tôi bây giờ vậy tối đến trong bữa tối không thấy thầy tôi ngó
Quản gia: cậu chủ chắc đi công việc rồi
_Vâng em k có chờ anh ta mà ( tôi lấp liếm)...thấy bố và em đang xem hoạt hình cùng nhau cười tôi xoa bụng Hoa) em bé đang đạp này bây giờ làm mẹ rồi đấy không được trẻ con như trước
Bố: cậu chủ cũng gọi người đến dậy cho em con nó đỡ hơn xưa nhiều rồi
Hoa: em đỡ rồi ( cười ngô nghê)
_Sau này chị sẽ lo cho em giờ thì ngoan ngoãn sinh em bé lớn lên hiểu không?....tôi đi dạo ra ngoài loanh quanh rồi nhìn giờ 12h rồi sao thầy chưa về nhỉ chắc cv của thầy bận lắm,,,tôi đứng chờ cả đến 2h vẫn chưa thấy về tôi về phòng và đi ngủ,,,đến sáng hôm sau ăn sáng tôi lại hỏi chị quản gia
_Thầy vẫn chưa về ạ chị
_chưa em à đêm qua cậu chủ không về
_công việc phải làm cả đêm vậy ạ
_cái này chị không rõ...thay đồng phục đạp xe tới trường chuẩn bị cho chuyến picnic dã ngoại mọi người đều háo hức vui vẻ ,thầy cũng không đến thầy đi đâu vậy nhỉ,Mai cũng không thấy tới ,,,lên xe đi mà lòng cứ nghĩ đến thầy,1 cô gái cùng lớp ra bắt chuyện với tôi
_Chào xuân mình là linda mình ngồi cạnh cậu được chứ
_Được chứ cậu cứ tự nhiên
_thấy cậu thân với Mai mà sao hôm nay Mai không đi à?
_mình cũng k rõ k thấy đến
_cậu nghĩ sao về mai,thật ra mình biết mai từ ngày học trung học tính nết cậu ý thay đổi thật đấy
_Thây đổi ra sao vậy
_thấy cậu ý bây giờ nhút nhát còn cấp 2 cậu ý là người láu cá lắm,mình cũng ít chơi với bạn ở lớp mình cũng nhà nghèo do dc học bổng nên xin vào đây học có tấm bằng trường này đi xin việc cũng dễ hơn,chúng mình làm bạn nhé ( linda cười nụ cười hiên hậu và rất tươi)
_mình cũng không giàu có gì đâu thêm bạn thêm vui mình rất vui khi biết cậu ,mình cũng ít bạn ( linda đưa cho tôi quả táo)
_Ăn đi táo cây nhà mình đấy sạch sẽ lắm ( chúng tôi vui vẻ cho tới khi tới nơi)...chị quản gia cũng chuẩn bị cho tôi ít đồ trong balo ,tôi đội mũ lưỡi trai mặc đồ thể thao của trường,,,xe vừa đỗ xuống tôi nhẩy huỵch từ xe xuống cảm giác sảng khoái sau khi ngồi lâu trên xe ,,,
Phụ trách trường hô vào loa: hôm nay chúng ta sẽ đốt lửa cắm trại tại đây các em hãy tìm hiểu về thiên nhiên rồi viết báo cáo lại cho chủ nhiệm lớp mình
Linda: xong rồi phải đi bộ rồi ( mặt tiu nghỉu) ...chúng tôi đang cười thấy kelly đang được các bạn trai vây quanh,có vẻ cậu ý như hot girl lớp đó vậy,,,tập trung hai hàng thấy có tiếng xe máy tôi quay lại thấy thầy đèo Mai bằng xe máy đi tới mai ôm eo thầy,bước xuống thầy nhìn thầy thể dục rồi cười ( hai thầy là bạn) ...mai chạy vào hàng tôi quay đi
Mai: may quá đến kịp rồi tại đêm qua thức muộn nên sáng dậy không kịp
Linda: làm gì mà thức muộn vậy
_Làm gì thì có liên quan đến cậu à ( Mai nc khác hẳn khi nc với tôi)...Tôi không nói gì khi đi vào rừng đến đoạn nghỉ chân cạnh con suối Mai đi vụt qua bảo tôi
_Mình xin lỗi vì đã để thầy đêm qua không về được với cậu ( cậu ta cười rồi nhìn tôi,ý cậu ta là gì)
_Ý cậu là sao?
_Mình đêm qua đã ở cùng thầy ,thầy nói thầy cần mình như cậu thấy sáng nay mình và thầy đến cùng nhau và mình nghĩ rằng tình yêu mà mình dành cho thầy có cơ hội nên mình sẽ không bao giờ chia sẻ cho cậu
_không thể nào thầy không thể làm thế với mình được
_cậu đi hỏi đi nhưng nghe câu trả lời xong cậu sẽ thất vọng đấy ( tôi nắm chặt tay thấy thầy đi tới cùng đoàn của các thầy tôi lườm rồi quay đi )
Linda: Sao vậy xuân mặt như sắp khóc đến nơi
_mình không sao ( Mai đi qua huých vai tôi và linda cả hai chúng tôi trượt chân ngã xuống suối)
Mai: mình xin lỗi mình không cố ý ( mấy bạn trong lớp ra kéo chúng tôi lên) ...
Linda: con nhỏ kia cậu cố tình đúng không ướt thế này sao chúng tôi đi tiếp được
Mai: mình xin lỗi rồi mà ( thỏ non) ...
_thôi không sao đi 1 lát sẽ khô mà ( tôi kéo tay linda) ...đi đoạn nữa người tôi lạnh run lên đến chỗ cắm trại,,,tôi bảo linda) mình lạnh quá
_mình cũng vậy chờ đốt lửa rồi khô ngay ý mà...lát sau ngồi cạnh đống lửa quần áo đã khô nhưng tôi vẫn mệt thở thều thào...lán trại của các thầy phía trên tôi cứ nghĩ đến họ ở bên nhau mà thấy uất nghẹn ở cổ,,,
Lớp trưởng: ai đi lấy củi đi
Mai: đi thôi xuân lúc nãy các bạn nam lấy cho rồi bây giờ tới lượt bọn mình chứ ( tôi đứng dậy đi) vừa đi đi mãi vào sâu trong rừng Mai bảo tôi
_Mình quên hỏi chính xác lấy chỗ nào cậu đứng ở đây chờ đi ( tôi đứng 1m trời tối tự dưng thấy lạnh tóc gáy sao Mai mãi chưa quay lại nhỉ)...tôi đứng lúc lâu không thấy lò dò quay lại nhưng đi hướng nào lúc nãy mình không để ý,tôi kêu lên
_Có ai không hình như tôi bị lạc rồi,(người tôi thì đang sốt rét run lên rồi nghĩ đến việc có rất nhiều người từng bị giết trong rừng do thú hoang hay có ma) tôi nuốt nước bọt chạy cứ thế chạy cho tới khi mệt càng lúc càng chạy sâu vào rồi thì phải)...tôi ngồi co ro ôm đầu) mẹ ơi bố ơi con sợ lắm ( tôi tủi thân khóc tu tu đến khi có tiếng linda)
_Xuân ơi Xuân cậu ở đâu ( tôi vui mừng)
_Mình ở đây( tôi chạy thì thụt vào cái hố để họ bẫy thú rất sâu tôi nói với lên) linda ơi mình ở dưới hố này...linda chạy tới
_cậu đây rồi mình biết ngay mà thấy Mai về nó ung dung ngồi mà thấy rõ ràng nó đi cùng cậu
_mình bị lạc Mai bảo chờ mà mãi k quay lại
_cậu không nhìn gốc cây có buộc nút à cứ theo nút đó là về may mình chạy đi bọn họ toàn nghĩ cậu trêu nên chưa về đợi mình tìm cái gì rồi kéo cậu lên nhé
_Uk cám ơn cậu ( kéo tôi lên quay về lán trại không thấy Mai đâu)
Linda: cậu phải nói thẳng cho mọi người biết nó bỏ cậu lại nguy hiểm lắm chứ đùa đâu
_Mình không thích tranh cãi với cậu ta,cậu ta làm vậy là không đúng nhưng nếu bây giờ mình tranh cãi cậu ta sẽ nghĩ mình gen tức gì đó cậu hiểu không?
_Mình không hiểu ( tôi cười )
_Uk cậu không hiểu đâu,
Lớp trưởng: chúng ta ra đống lửa trại to ở đằng kia đi các thầy bảo tập hợp ( tôi vịn vào linda đi vì cảm thấy rất chóng mặt khó chịu)
Linda: cậu sốt rồi đây này
_Uk chắc do cảm lạnh quần áo ướt đấy
_Tức thật tại nó để cậu ở trong rừng 1minh lạnh thế này không ốm sao được ( linda tức tối)
Ra đến đám lửa to học sinh lớp tôi ngồi vây quanh,hát hò vỗ tay,Thầy đi tới và Mai cũng vậy họ đi cạnh nhau chắc đi tâm sự rồi,cả hai ngồi xuống bất giác tôi cười đểu họ,Thầy không nhìn tôi 1 lần nào có lẽ đã chán tôi thật sự rồi,tôi đang ngồi rồi lịm dần vào vai Linda ,Linda lay
_Này cậu ổn không?thầy ơi bạn xuân sốt cao rồi
( tôi thở mệt,thầy đi tới sờ chán tôi,tôi gạt tay)
_Tôi ổn không phiền đến thầy( a ta tức)
Lớp trưởng: Em có thuốc uống hạ sốt đây ạ ( tôi uống rồi đứng dậy quay về lán nằm)
Linda: để mình đưa cậu về
_có 3 bước chân mình đi được cậu chơi vui đi ...về lán tôi lấy chăn chùm đầu lạnh rét ,lạnh quá ,không ổn rồi mượn thêm chăn thôi ( tôi dậy kéo khoá lán trại ra thì thấy Mai đang đứng nói chuyện gì đó với thầy cô ta bất giác kiễng chân lên hôn môi thầy,thầy lùi lại quay đi nhìn thấy tôi đang nhìn khoảnh khắc lúc này tôi thật sự đang tức tối ,tôi vội chui vào kéo khoá lại rồi chùm chăn lên lầm bẩm ,kệ họ sau hôm nay về mình sẽ đi khỏi đó mình không cần anh ta nói đến đâu nước mắt rơi đến đó...chợt có người kéo chăn ra ,Thầy thấy tôi nước mắt ngắn dài tôi liền quay đi gạt nước mắt
_Tôi không muốn nhìn thấy thầy ,thầy cút đi ( tôi bật dậy chạy ra ngoài đi lảo đảo chạy và chạy vô định thầy kéo tay)
_Cô đi đâu đang sốt đấy
_Tôi có sống hay chết liên quan gì đến thầy,tôi chỉ là 1 đứa con gái để thầy thêm sắc vào cho bộ sưu tập của thầy mà thôi
_Cô đang nói linh tinh cái gì vậy hả
_Tôi sẽ đi khỏi đây ngay bây giờ sẽ đưa bố và em đi xa khỏi thầy ,
_cô muốn về cạnh tên người yêu cũ sao,được tôi sẽ cho cô toại nguyện về đó thì không cần than vãn nhớ nhung ( hoá ra thầy nghe thấy mình nói ở gốc cây) ...tôi quay đi và không biết giải thích thế nào vừa đi vừa giữ tay lên tim và tự hỏi người đang sở hữu trái tim mình là ai đầu óc tôi lúc này chỉ có thầy nhắm mắt lại cũng vẫn vậy có lẽ Vinh sẽ chỉ là người ở góc nhỏ nào đó trong tim tôi ( thầy vác tôi lên rất nhanh xe ô tô thư kí và vệ sỹ chờ sẵn dưới chân núi )
_tôi mệt lắm rồi không cãi nhau với thầy nữa cũng không còn sức kháng cự ( tôi buông thõng tay thầy đặt tôi lên xe rồi bảo thư kí)
_không cần đi theo ( thầy tự lái xe đua tôi đến căn nhà của thầy hoá ra nó nằm gần đây)...tôi mệt lần nào tới đây mình cũng ốm ,thầy bế tôi vào rồi cho tôi uống thuốc ,sờ chán tôi tôi lại gạt rồi lườm thầy
_Tại sao thầy cứ làm thế này rồi lại bắt em thấy thầy ở bên người phụ nữ khác ( a ta k nói gì rồi cởi đồ của tôi) thầy làm gì thế bỏ tay ra khỏi người em đi em ghê tởm thầy ( a ta tức)
_im ngay cô đang lạnh hết người rồi ( tôi mệt nằm vật ra thầy bỏ hết đồ bật lò sưởi,thầy ôm tôi đẩy)
_Tôi không cần ( rồi lịm đi đến sáng mở mắt thầy thầy nằm cạnh ,tôi dậy rồi đứng nhìn ra bên ngoài tuyết đang rơi)...thầy kéo tôi nằm vào lòng thầy giây phút này tôi ngại vì thầy sờ chán tôi
_Cô đỡ rồi ( tôi lại đẩy thầy giữ tay)
_Thầy làm thế tôi sẽ hiểu lầm thầy thích tôi đấy,tôi ảo tưởng quá rồi mong thầy đối xử tốt với Mai
_Mai thì liên quan gì hôm qua lúc em nhìn chỉ là bất giác Mai hôn tôi cũng ngạc nhiên
_Thầy đã qua đêm với Mai rồi sao còn nói vô trách nhiệm thế được ( a ta cười)
_Qua đêm cô nghĩ ai tôi cũng qua đêm sao nực cười ,tôi bận cv giải quyết đến sáng mới xong và tình cờ găp mai đến muộn chỉ đơn giản là vậy ( thầy đang giải thích,chết rồi vậy mà mình tin lời Mai) ....thầy vuốt tóc rồi bóp má tôi) còn cô luôn nhớ tới tình cũ ( a ta trợn mắt)
_Em không biết nói thế nào nhưng em chỉ có câu hỏi tại sao thầy lại thích 1 đứa như em
_không có tại sao chỉ có thích hay không thích và tôi thích em
_Em cũng thích thầy rồi ( tôi ngại cúi đầu thầy bật cười) đó là sự thật thầy cười gì ( thầy kéo tôi đắp chăn rồi hôn tôi)
_tôi thích năm nay em sinh con cho tôi
_Em vẫn hơi mệt ( thầy ôm tôi hôn lên trán tôi nhìn tôi dịu dàng) em muốn về Việt Nam sắp dỗ mẹ em rồi
_Được ( thầy bật dậy) tôi đoi rồi em nấu gì đi ( tôi đi nấu đồ ăn chúng tôi như vk ck thực thụ cùng ăn và nói chuyện thầy nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều) ...đến lúc đi vê thầy đi xe mở mui ra để cho tôi hít thở không khí tôi hét ầm lên
_Thích quá ( tôi nhắm mắt hít thở không khí) thầy ơi ngày trước thầy ở đây ạ ( mặt thầy thay đổi sắc mặt thầy đeo kính vào để tôi không nhìn thấy ánh mắt thầy sao) thầy sống với ai ạ
_1 mình ( nói lại lạnh nhạt)
_Thầy từng yêu rồi đúng không em đã thấy ảnh thầy chụp ở thư viện và ở quán cafe nữa ,người đó tên gì nhỉ Ruby Hân đúng rồi ( thầy phanh xe gấp khiến tôi phải chống tay lên phía trước)
_xuống xe ( tôi cười)
_thầy đùa em đúng không làm gì nghiêm trọng vậy em k để ý quá khứ đâu ( a ta thở dài)
_tôi bảo cô xuống xe cô không được phép nhắc đến người đó trc mặt tôi
_Tại sao ( tôi cãi lại a ta tức) a đuổi thì tôi k cần ngồi đây nữa (tôi xuống xe anh ta phóng đi) ...tôi đi bộ lầm bẩm mình hùng hổ như vậy mà hắn vẫn phóng đi ,,,tôi đi bộ vẫy xe được hai vk ck lớn tuổi cho đi nhờ xe ,về đến lâu đài tôi dão chân vì phải đi bộ từ quốc lộ vào,,,thấy bố và em đứng ở sân
Bố: sao giờ mới về con và cậu chủ cãi nhau về vc gì vậy
_Sao bố biết vậy
_bố đoán thé cậu ta cho bố con mình về Việt Nam nói là đi luôn bây giờ
_Tại sao gấp vậy ạ
Quản gia: cậu chủ báo về sắp đồ cho cô về Việt Nam luôn ạ
_Vâng chị bảo anh ta em đi luôn em không thèm về nữa
_cậu ý không nhắc đến việc cho quay lại ( chị ý ngại khi phải nói)
_Bố chúng ta về thôi còn không cần ở đây nữa ...vậy là tôi chuẩn bị cho hành trình về Việt Nam liệu chuyến đi lần này là tốt hay xấu đây ...
- [ ]
Đọc tiếp Thêm Sắc:

Đọc Truyện Thêm Sắc chương 17 TG Huyền Thu

Thêm Sắc chương 15 - Tác giả Huyền Thu

Đọc truyện Thêm Sắc chương 15:

Tiếng các bác sỹ la lối ,tiếng dao kéo lạch cạch mơ màng ,mình mình không thể chết được còn bố và em ,mình cần sống,,,Đến khi tôi thấy có hơi gió mát mát đang lùa vào mặt ,ánh sáng chói vào mắt tôi thấy chói rồi mở mắt ,,,gió bên cửa sổ phòng đang lùa vào theo ánh nắng

_Con tỉnh rồi ( bố phờ phạc ngồi cạnh tôi) trời ơi lậy zời phật!
_con ngủ bao lâu rồi bố đừng lo quá
_2 ngày rồi k lo sao được,tự dưng máu me bố không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa cơ ,lúc đó ầm lên ở ngoài cổng ,ông chủ lúc đó thấy cậu ta rất hoảng loạn
_con ổn rồi ( tôi cố ngồi dậy tay vẫn truyền nước)...chị quản gia đi vào
_cuối cùng em cũng tỉnh rồi còn đau ở đâu không bác sỹ đâu ( bác sỹ ở tại lâu đài vào thăm khám)
Bác sỹ: tiểu thư k sao rồi mọi thứ đã ổn vết đâm không dài nên sẽ không để lại sẹo đâu chúng tôi đã làm tốt nhất rồi ...
_vậy tốt rồi mọi người có thể về nghỉ ngơi rồi
_sao em lại về nhà vậy chị
_cậu chủ không đồng ý để em ở lại viện nên ngay sau phẫu thuật em được đưa về nhà ngay ( tôi ngó ngó) cậu ý đi công tác rồi
_vâng vậy bao giờ em có thể về Việt Nam được
_chuyện này không thấy cậu ý nhắc tới ,chị đi lấy đồ cho em ăn phải tẩm bổ chứ mất máu mà
_vâng cám ơn chị ( bố cầm tay tôi)
Bố: thật ra hôm qua cậu ta có bảo bố có muốn ở lại đây không,đất khách quê người bố lại không biết tiếng vì thật sự bố bảo cậu ta là muốn mở 1 quán phở nhỏ bên này ,cũng muốn ổn định con ạ cho em con có cuộc sống đầy đủ
_con không muốn nhờ vả gì anh ta không muốn nợ gì cả ,chúng ta sẽ tự làm dần vậy bố ạ ở đây môi trường cũng tốt nhưng để trụ lại ở đây chúng ta không có khả năng...
_uk bố hiểu mà dù sao bố hiểu cậu ta không có tình cảm với con,người như cậu ta thì thiếu gì người xếp hàng nên bố hiểu
_bố nghỉ ngơi đi đã có chị quản gia rồi
_vậy bố về ngủ chút lát bố sang
_vâng em còn thức không bố
_ngủ rồi ngủ suốt ăn được ngủ được
_vậy tốt rồi bố ạ...1 tháng trôi qua anh ta không về tôi gọi để hỏi về việc về Việt Nam thì thư kí anh ta toàn từ chối và không nghe...vết thương của tôi đã khỏi hoàn toàn ,hàng ngày tôi cùng mấy chị giúp việc dọn dẹp và lau bàn ghế dù cho chị quản gia đã nói không làm nhưng tôi vẫn làm,bố tôi hàng ngày học tiếng bên này có lẽ bố thích đất nước này,,,tôi đưa hoa đi siêu âm
Bác sỹ: thai tốt lắm chịu khó đi bộ đăng kí đẻ ở đâu rồi
_cháu chưa nghĩ cho em sinh ở đâu
_dăng kí dần đi là vừa 7 tháng rồi còn để họ theo dõi
_vâng cháu sẽ suy nghi ( vì tôi tính về Vn nên k dki cho em ở đây)...
Hoa: chị ơi em thích ở đây
_Hoa thích ở đây à,tại sao vậy?
_có giường êm có đồ ngon thích lắm lại có nhiều đồ đẹp đồ chơi xinh phim hoạt hình hay không bị đói như ở quê,ở quê em hay bi đói lắm
_bên này kp là quê hương của chúng ta những người cta gặp họ là người ở đây rồi còn chúng ta thì không?
_ứ chịu đâu em ở đây cơ ( Hoa lên xe tôi thở dài)...về lâu đài tôi hỏi chị quản gia
_anh ta không biết bao giờ về à chị Hoa sắp sinh rồi bác sỹ nói đi dki sinh để tiện theo dõi ,
_đáng lẽ về từ hôm qua rồi nhưng không biết tại sao chưa về nữa ( tôi cúi đầu rồi đi ra sau đến thư viện)...chú chó ngày nào đã lớn hơn chút và lại ngoe nguẩy sau chân tôi
_chúng ta đi dạo đi ,dạo này có bạn gái ở đâu quên chị hay sao rồi hả ( ý ám chỉ cả nói thầy)...vào thư viện hình ảnh lần đàu tôi gặp thầy khiến tôi nhớ đến cứ ngồi nhìn ra góc cửa sổ ngẩn ngơ ,chú chó ngồi cạnh trên ghế ) chị ở đây cũng mấy tháng rồi nhanh thật ngày đầu tiên cũng cứ ngỡ như vừa mới hôm qua vậy ( tôi tự cươi rồi với cuốn sách đọc ngủ quên lúc nào k hay)...hương thơm nhẹ nhàng này rất quen thuộc là thầy sao ,1 chiếc áo choàng vào tôi ,tôi mở mắt thì thấy khuôn mặt thầy sát gần mặt tôi ,(thầy mặc áo len màu đỏ đun quần đen trông nho nhã ) thầy ngại quay đi còn tôi tròn mắt và đỏ mặt...tôi vội đứng dậy cầm chiếc áo choàng của thầy
_Thầy về rồi ạ ( a ta với tay lấy sách rồi đi ra tôi chạy theo) thầy em muốn hỏi về việc em muốn về Việt Nam ( đang đứng nói thì tuyết rơi ) ô tuyết này thích quá ( tôi ngẩng lên nhìn rồi cười tươi với thầy) lần đầu em thấy tuyết ( mặt tôi đỏ lên vì lạnh ) thầy cầm áo đi lạnh rồi ( tôi đặt vào tay thầy cứ đứng không nói gì rồi đột nhiên kéo tôi ôm rất chặt,dưới trời tuyết thầy đang ôm tôi cảm giác này là gì nhỉ ...
_Tôi muốn cô ở lại đây bên cạnh tôi ( thầy nhìn xuống tôi đỏ mặt đây là ý gì ,,,đang suy nghĩ thầy bế bổng tôi lên rất nhanh)
_Thầy bỏ xuống đi em đi bộ được mọi người sẽ thấy ( thầy bế tôi đi khuôn mặt vẫn vậy thật lạnh nhạt,thầy bế tôi đi qua bố tôi nhìn tôi xấu hổ cúi mặt vào ngực thầy) ...ngồi bên ban công thầy vẫn ôm tôi vào lòng,,,vuốt tóc tôi,tôi và thầy nhìn nhau tôi đứng dây thầy kéo vào lòng ,rồi hôn tôi đẩy thầy vẫn giữ nụ hôn lần này thật khác nó có gì đó cảm giác hơn...tay thầy bỏ áo tôi ra tôi giữ ) thầy coi em là gì vậy ,nếu thầy không thích em tại sao không cho em đi và cứ thế này em sợ cảm giác bị bỏ rơi ( tư dưng khóc rồi thầy nhìn gạt nước mắt cho tôi)
_Tôi sẽ không buông tay em trừ khi em buông tay tôi trước ( tôi tròn mắt nước mắt rơi thầy đang ý là thích mình hay sao nhỉ)
_Em ( tôi ấp úng thầy bé tôi vào giường tôi ôm cổ nhìn thầy ánh mắt chúng tôi lúc này nhìn nhau không lạnh nhạt như trước,và rồi ôm hôn nhau như đã xa từ lâu,thầy bỏ áo tôi ra với vẻ rất hưng phấn không như mọi lần,mặt thầy đỏ lên rồi kéo tôi vào chăn , hơi thở khi quan hệ của chúng tôi hoà quyện vào nhau nhẹ nhàng hơn ,thầy hôn trán tôi)
_E có đồng ý ở lại bên tôi không,tôi sẽ lo cho em mọi thứ
_thầy thích em rồi phải vậy không ( thầy cười nhẹ k nói gì rồi hôn tôi rất nồng nhiệt )
_có đau không ( thấy tôi chảy nc mắt)
_em vui vì thầy không coi em như 1 món đồ trên giường nữa ( tôi chủ động hôn thầy mùi hương của thầy luôn khiến tôi xao xuyến)...khi xong thầy ôm tôi không như mọi lần vứt tôi nằm lại 1 mình...mồ hôi của tôi mệt do quan hệ tóc dính vào trán và mặt ,thầy gỡ ra rồi lại nhìn tôi...
_Em có cảm giác gì khi ở bên tôi không?
_Hiện tại em thấy em hạnh phúc ( tôi cười thầy lại hôn cổ tôi nói nhỏ)
_chúng ta lại tiếp tục thôi ( thầy rất khoẻ trong vc chăn gối)...
_Lỡ em có thai thì sao
_Thì tốt chứ sao ( tôi cười xấu hổ dù cho k biết tình cảm của hiện tại giữa hai chúng tôi là gì )...Sáng hôm sau tôi dậy thầy có lẽ đã đi thể dục,tôi nằm trên giường lăn lộn cười sướng 1 mình,thầy thích mình rồi ,tôi cười ha ha rồi nghĩ đến những cử chỉ của thầy hôm qua ,bỏ chăn ra thấy chị quản gia đứng tôi vôi vuốt lại tóc rồi lại cười tủm
_Hôm qua vui vậy sao ,dậy thay đồ đi ( tôi cười gật)
_Hình như thầy thích em rồi hay sao đúng vậy ( tôi cười chị ý cười)
_Được rồi tin vui rồi cuối cùng cậu chủ cũng mở lòng em bị đâm cậu ý như mất hồn vậy và xa nhau 1 tháng mới biết nhận ra là cần nhau còn em thì sao em thích cậu chủ chứ...
_Em không biết nữa nhưng trong lòng em vẫn có 1 người em luôn nhớ thương
_Được rồi đừng để cậu chủ nghe thấy ,dậy ăn sáng thôi...tôi xuống dưới nhà thấy bố tôi thay đổi từ ăn mặc đến nói năng đến kì lạ
_Dậy rồi à con bố muốn định cư hẳn bên này chờ khi em con sinh xong chúng ta tình tiếp nhé con
_Vâng vậy trc mắt làm vậy đi ạ ( tôi ra cổng đứng chờ thầy)...thầy ơi vê nhanh đi em đói rồi ( tôi cười 1 mình rồi ôm chú chó xoa xoa đầu)...đang đứng thì thấy xe ô tô đi tới bước xuống xe là cô Giang ,tôi ngạc nhiên và ngại cúi đầu chào
_Sống tốt quá nhỉ kẻ phản bội ,cô đã tự tiện làm trái ý của tôi
_cháu xin lỗi ,cháu không thể làm như cô nói để ép buộc người khác được
_Ta đưa sang đây Trinh và cô là hai sự lựa chọn ,nghĩ Trinh sẽ được nên ta chủ quan vậy mà cô lại phản lại người đã cho cô đôi mắt để có thể thấy ánh mặt trời như bây giờ,tiếp cận rồi lại muốn 1 mình hưởng phú quý ( tôi cúi đầu không nói gì chợt có tiếng)
_Bao nhiêu ( là thầy) đôi mắt đó trị giá bao nhiêu
_À mẹ nói vậy thôi mà con mẹ tính toán gì đâu đúng không Xuân,bây giờ Xuân vẫn ở đây chẳng phải là con cũng quý con bé vậy người có công là mẹ không phải sao con dự án bên đê mẹ cần người đầu tư...( thầy thở dài tôi mím chặt môi)
_Tôi để bà bên cạnh không phải để bà ra điều kiện cho tôi,hiểu không tham vọng mưu đồ của bà quá lớn và bà nghĩ bà qua mắt được tôi ( bà ta thay đổi sắc mặt) cái chức chủ tịch bà muốn có chẳng phải tôi đã cho bà làm chủ tịch rồi hay sao bà đối với tôi ra sao tự thâm tâm bà biết tốt quá mà mẹ kế ,mẹ và bố nên chăm sóc cho cậu con trai lãng tử của hai người không phải tốt hơn sao còn tôi sẽ vì nghĩa mà cho các người 1 cuộc sống tốt hơn hay bà chán rồi tôi có thể tiễn bà 1 cách sạch sẽ ( bà ta sợ sệt)
_Mẹ sai rồi thôi mẹ đi luôn đây ,ngày kia là sinh nhật bố con ông ta nhắn con nhất định phải về
_tôi không có bố ,tiễn khách ( thầy tức giận tôi chạy theo đằng sau vào bàn ăn thấy bố tôi thầy đổi sắc mặt niềm nở trở lại)
_mọi người dùng đi xin lỗi để chú chờ
_không sao hết chú chưa đói Hoa nó ăn rồi đi chơi rồi hôm nay con bé ăn tốt lắm ( thầy cười với bố)
_vậy tốt rồi
_vừa thấy bà Giang đứng nói chuyện với con bố thấy ngại
_chú k cần ngại cháu sẽ sắp xếp còn nữa quản gia từ nay về sau bà ta không được bước chân vào đây
_vâng thưa cậu chủ
Bố: chú ở đây có phiền cháu không?
_không hề sao chú nghĩ vậy
_vì lần trước cháu nói con gái chú và cháu không là gì nên ở lại thế này ăn ở đây phiên đến cháu,có việc gì để chú làm
_giờ chú đã là bố của bạn gái cháu rồi nên việc của chú là đi học tập về giới thượng lưu sao cháu có thể để chú làm việc được ( tôi đỏ mặt)
Bố: bạn ,,,bạn gái cháu không đùa chứ cháu có trêu đùa con bé không vậy?
_cháu không nói hai lời ( a ta đứng dậy) chú ăn đi cháu xin phép ( tôi bỏ dĩa xuống chạy theo anh ta vào thang máy tôi cười hẩy vai)
_Ai là bạn gái vậy anh hỏi ý em chưa?
_Cái đó có thể thay đổi mà ( ý thầy là bạn gái có thể thay đổi,thầy cười rồi bước vào phòng tôi ngẩn tò te)
_Đúng rồi em đâu có xứng với anh ( tôi cúi đầu thầy hôn chụt vào môi tôi)
_Em là cô bé ngốc có muốn tắm chung không?
_không em xuống luôn đây ( thầy bật cười rồi tôi đi xuống)...chị quản gia
_em vẫn phải tới trường như bình thường chứ
_vâng chị em khoẻ rồi em đi thay đồ rồi tới trường đây ( tôi vui vẻ) thay đồng phục xong ra tới cổng thấy thầy đang đứng trong chiếc áo khoác dài màu đen đi giầy thể thao ,dáng cao ráo lại còn đang nhìn chú chó con cươi lúc đó tim tôi đập thình thịch,,,thầy bảo tôi
_Đứng ngẩn ra vậy đi thôi ( tôi vội ra lấy xe đạp cứ thế đạp đi thật nhanh)...xuân ơi lúc nãy mày nghĩ gì vậy ngại quá trái tim của mày giờ đang dành cho ai đây và thầy nữa trái tim thầy có thật sự thích mình không?đang đi tôi va phải 1 cô gái cũng đi xe đạp cô gái đó lao vào tôi nên chủ động xuống xin lỗi
_Xin lỗi cậu k sao chứ ( chân tôi chảy máu)
_xước chút thôi không sao ( cô gái này nhẹ nhàng thật ) ...cô gái đó dựng xe lên thì trượt thầy đi tới phanh lại lấy chân giữ cho xe cô gái đó không đổ...giây phút đó cô gái nhìn chăm chú thầy dưới ánh nắng đến nỗi tôi có thể nhìn thấy cô gái đang 100% nhịp tim đang dán vào thầy,,,thầy dựng xe đỡ tôi
Thầy: chảy máu rồi này em đi kiểu gì vậy?
Cô gái: chào anh do em va vào bạn ý ( cô gái mặc đồng phục như tôi)
_cả hai không sao là tốt rồi,em đi được không ( thầy nhìn tôi khiến tôi ngại)
_em đi được ( tôi leo lên xe đi dù chân rất đau) ...đi đường cô gái đó giới thiệu
_hôm nay lần đầu mình tới đây cậu chắc nhà gần đây mình giới thiệu mình là kelly
_uk cũng gần còn mình là xuân
_người lúc nãy có vẻ quen cậu ( tôi ấp úng)
_đó là thầy giáo trường mình mà
_vậy sao thầy trẻ vậy à ( mắt cô gái này lấp lánh)...đến trường thấy Mai tôi không nói gì và vào lớp tôi cũng tự động ngồi sang chỗ khác ...thấy mọi người cười cười Mai đứng lên hét loạn lên
_Mấy người quá đáng vừa thôi ( họ bôi mực đầy chỗ Mai ngồi) chị tôi nhờ mấy ngươi làm đúng không
_Thì sao đồ con hoang ,tưởng có tỉ phú nào dòm đến mày cơ mà ( Mai bật khóc tôi đứng lên chỉ)
_mấy người thôi đi sao cứ ức hiếp người khác vậy hay ho lắm à
_lo thân mày trước đi ( thầy bước vào Mai nhìn thầy rồi đẩy tôi ngã ,,,tôi chạy theo Mai)
_Mai ơi đứng lại đi nghe mình nói đã ( mai chạy vào tolet)
_cậu cút đi đồ xảo trá
_cậu nghe mình nói đi ( tôi đứng ngoài cửa còn mai đứng trong phòng vệ sinh tôi kể cho mai nghe từ ngày đầu và đến bây giờ) thấy im im tôi cúi đầu quay đi thì thấy Mai mở cửa ra khóc thút thít ôm cổ tôi
_mình xin lỗi vì đã hiểu lầm cậu mình xin lỗi nhưng mình thật sự thích thầy ( loa trường thông báo sáng mai đi picnic dã ngoại) nhưng mình nghĩ thầy sẽ không bao giờ chú ý đến mình ,mình còn tát cậu nữa
_không sao hiểu lầm thôi mà ( đang nói thì cô gái lúc sáng lao xe vào tôi mở cửa 1 phòng tolet ra cô ta nhìn tôi cười cười ,cô ta đa nghe hết những gì tôi nói vs Mai rồi)....
_
- [ ]
Đọc tiếp Thêm Sắc:

Đọc Truyện Thêm Sắc chương 16 TG Huyền Thu