Đọc Truyện

Đọc truyện Tháo Chạy
Đọc truyện Tiết Hoa full
Đọc Truyện Kiếp Yêu full
Đọc Truyện Bụi Trong Ngực full
Đọc Truyện Chiếm Ngự full
Đọc Truyện Thêm Sắc full
Đọc truyện Hai Chị Em full
Đọc truyện Tôi Đã Sống full
Đọc truyện Duyên Phận Full
Đọc truyện nhanh nhất tại facebook tác giả: https://www.facebook.com/profile.php?id=100004860013218
Hiển thị các bài đăng có nhãn đọc truyện thêm sắc chap 5. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đọc truyện thêm sắc chap 5. Hiển thị tất cả bài đăng

3 thg 2, 2017

Thêm Sắc chương 5 - Tác giả Huyền Thu

Đọc truyện Thêm Sắc chương 5:

Bố: Vinh là 1 người tốt nhưng hai đứa có lẽ không có duyên con ạ
-con thích anh ý thật lòng,dù lúc con u tối anh ý vẫn luôn bên con ,giờ đây con sắp phải gặp 1 người đàn ông xa lạ con phải làm sao hả bố ( bố lặng im không nói gì)...tới căn biệt thự ,đúng là nó to hơn so với trí tưởng tượng của tôi phải nói họ rất giàu mới đúng...người làm đi ra

-xin mời cô theo lối này chủ tịch và ông chủ đang chờ cô
Chủ tịch: con thấy ổn mọi thứ k sao chứ
-vâng cháu ổn
-tốt lắm giờ ta sẽ dắt con lên phòng ( cô giang quay sang bảo bố tôi) anh cứ ở lại chơi vs ông xã em nhé
Bố: À vâng ( bố ấp úng)
Trước tiên ta cần con lột xác ,vẻ đẹp xinh xắn con đã có rồi nhưng về ăn mặc và đầu tóc cần có chút thay đổi ( tôi được đưa đi xông người rồi làm đủ mọi thứ về chăm sóc da tóc cắt ngắn hơn chút)...ra soi gương đúng là tôi trông không còn quê mùa như trước nữa đổi lại giờ trông giống 1 cô tiểu thư hơn,nhưng tôi lại luôn mang vẻ mặt không mấy vui vẻ
-vậy bao giờ con có thể gặp người đó ạ ( cô giang cười)
-đâu phải muốn gặp là gặp được đâu con,cái đó còn ở vận may của con nữa
-Nhưng đó là con cô mà
-Nó chỉ trên danh nghĩa thôi,nó đã không coi chúng ta là bố mẹ từ lâu rồi
-Tại sao vậy ạ?( cô đổi sắc mặt)
-trong nhà này kị nhất là câu nói tại sao bởi vì vốn dĩ người ngoài không thể hiểu được những gì người làm bố mẹ như chúng ta phải chịu đựng khi chính con của mình lại sống như 1 con sói 1 con sói không có nhân tính ( tôi gãi đầu không hiểu)
-vậy anh đó đáng sợ như vậy ạ
-con đã từng nói chuyện rồi theo con cảm nhận thì nó có đang sợ không?
-con thấy rất bình thường ạ,chỉ là khuôn mặt con chưa được nhìn thấy mà thôi
-nếu con đi và không quay về được con có sợ không ( tôi đứng dậy)
-tại sao lại vậy ạ
-bởi vì người mà con sắp đối mặt có thể là người con gặp ngày đó nhẹ nhàng cũng có thể là 1 con sói giết chết con bất cứ lúc nào con có sợ không?
-bác cứ đùa rồi ( bà rơi nước mắt)
-dù có bất kì điều gì xảy ra ta cũng sẽ chu cấp cho bố con đến hết đời nên con hãy cứ yên tâm mà đi nhé,nếu thật sự được nó để ý ngày đó chính là ngày con được là chính con ( tôi k hiểu câu bà nói)...và mục đích của ta chính là con phải khiến mình có thai ,
-cái đó phải là cả hai chứ ạ
-nên là ta mới bảo con hãy để bản thân có thai vì nó cố tình không để có con với ai ta biết điều đó ,xung quanh nó phụ nữ không thiếu
-vậy nếu cố tình rồi thì sao con có được
-đó mới chính là công việc của con,quyến rũ 1 người đan ông và phải có thai ,nhất định phải có con hiểu không?
-cái đó con ( bà trừng mắt) vâng...( 3 tháng sau tôi học tiếng và để phục hồi sức khoẻ phu nhân tới)
-Nghỉ ngơi đi đêm nay xuất phát
-đi đâu vậy ạ
-còn đi đâu nữa,ta sẽ đưa con đến gần nó chứ đi đâu nữa,uống cốc nước kia đi nó sẽ khiến tế bào trong con sinh ra hoc môn để dễ có thai đấy
-vâng ( nhưng khổ có mỗi con thì có thai nàm thao được)...bố tôi gõ cửa
-bố nghe nói rồi mai con đi,cứ yên tâm chủ tịch đưa điện thoại cho bố để tiện liên lạc với con rồi chịu khó con nhé ,ta nợ họ đôi mắt của con nợ họ 1 ân tình ...
-con chỉ cần bố và em dc ấm no con k cần gì hơn cả...
-nếu mệt mỏi quá gọi cho bố,bố sẽ xin họ cho con về vừa nói chuyện với ông chủ nghe ông ý nhắc đến con trai mà cứ vã mồ hôi nên bố cũng lo lắng
-không sao đâu bố ,con nghĩ có thai rồi con sẽ được về đây dưỡng thai và sinh con ,bố đừng lo ( bố đóng cửa phòng thì tôi rơi nước mắt) thật sự con rất sợ bố ạ,con rất sợ...( tôi gục đầu vào đầu gối)...Đến gần sáng phu nhân gọi
-Dậy thôi con đi thôi
-vâng ( tôi mặc đồ rồi hồi hộp ra xe) xe đi thẳng ra sân bay và tôi ngạc nhiên) cô ơi đi tỉnh khác ạ
-không con lên đi rồi biết
Lên tới máy bay không có ai
-máy bay hôm nay vắng vậy ạ ( phu nhân cười) rồi có tiếng
-Chào mừng đến với chuyên cơ riêng của tập đoàn Hoàng Nhật điểm xuất phát Hà Nội- Thuỵ sỹ ( tôi đang uống nc mà sặc)
-cô ơi sao đi xa vậy ạ
-bởi vì nó sống ở Thuỵ Sỹ con ạ ( tôi ngó ra ngoài máy bay cất cánh tôi vẫy tay)
-bố ơi Hoa ơi tạm biệt con sẽ về sớm
-yên tâm đi bố con và em con đang dc sống tốt nhất con cũng có thể thường xuyên liên lạc với bố con,có chú bầu bạn bố con sẽ không buồn đâu...
-vâng ( tôi buồn thiu)...tôi ngủ 1 mạch cho tới khi tới nơi ...xuống tơi nơi điều đầu tiên đập vào mắt là khí hậu ấm áp như mùa thu vậy không nóng không lạnh,tôi mặc 1 chiếc áo sơ mi quần jean nhẹ nhàng...phu nhân đưa tôi đến 1 căn nhà nó như 1 toà lâu đài không còn là căn nhà nữa vòi phun giữ trung tâm sân thật rộng 1 Ho nước màu xanh kéo dài vào tận chính giữa lâu đài,cảnh sắc đẹp nhưng có chút nhạt nhẽo vô vị ,tôi như đang được ở trong thế giới cố tích vậy,,,xe đến nơi có người chặn
-thưa phu nhân có lệnh của thiếu gia phu nhân không được vào đâu ạ
-lệnh từ bao giờ vậy
-khi phu nhân vừa xuống máy bay ( phu nhân quay ra bảo tôi)
-hỏng rồi nó biết ta lại đưa người tới rồi ( vậy chắc phu nhân đưa người tới suốt) có thể để ta nói chuyện với ông chủ của các cậu không ( sao lại gọi con trai khách sáo như vậy)
-ông chủ nói phu nhân có thể đi nhưng cô gái có thể ở lại ( đúng là tên háo sắc tôi nắm chặt tay)
-Xuân nghe cho kĩ này con vào đó không chỉ có 1 mình con đâu,có rất nhiều cô gái khác chờ để được phục vụ nó chốn đó cần có chút kĩ năng không nên nói quá nhiều với họ
-vậy sao con gặp được đây ạ
-đó chính là vận may của con,trong vòng 1 tháng cô gái nào không được nó gọi tới thì tự động được đưa đi ,tức là chỉ có 1 tháng thôi con cố lên ( tôi cười nhạt vì biết mình chẳng có cơ hội)...ta đi đây nó không cho ta vào có gì liên lạc nhé ( tôi xuống xe và đeo 1 chiếc ba lô còn phu nhân vẫy vẫy tay rời khuất)...
Người làm: mời cô vào trong ( tôi đi theo họ ngơ ngác nhà quá rộng nhìn mãi chưa thấy điểm khuất cầu thang toàn được dát bằng vàng bàn ghế cũng vậy)...đến nơi như 1 nơi dành cho phụ nữ toàn màu hồng thật đẹp có 2 cô gái đang nhìn tôi...họ đang đánh cờ thấy tôi họ hỏi
-Chào em người mới à xinh xắn dễ thương ghê chị là helen trịnh rất vui được biết em ( chị này ăn mặc sexy hở hết vòng 1 )
-à vâng em là Xuân em đến từ Viẹt Nam ( như đi giới thiệu hoa hậu)
-còn chị là Trinh chị cũng đến từ Việt Nam và cũng do phu nhân đưa tới ( à thì ra là ng mà phu nhân nói 6 năm anh ta nc vs 2 người có lẽ là chị này nữa,trông hiền lành dễ thương gấp 10 lần mình)
-vâng vậy là chỉ có 2 chị ở đây thôi ạ
-Đâu có còn 4 người nữa nhưng 2 người bị đưa đi khỏi đây rồi còn 2 người dc đưa đi để đêm phục vụ thiếu gia rồi ( tôi nuốt nước bọt)
-hẳn 2 ,2 người phục vụ ạ ( tôi nói vấp )
-có sao đâu được gọi là vui rồi ý ( thật bênh hoạn)
-vậy 2 chị thì sao
-bọn chị mới tới sáng nay trước em nửa ngày ( tôi cười nhạt)
-có lẽ em nên đi cất đồ đã ( tôi hoàn cảnh đã đành tại sao họ lại chấp nhận làm người dẻ thuê như mình nhỉ nhìn họ sang đẳng cấp luôn rồi)...tôi được sắp xếp ở 1 phòng như công chúa đến phòng trang trí cũng thật cầu kì,,,tôi đi tắm rồi đi ra ngoài thì va phải 1 chị ( cafe đổ vào váy chị ta)
-Mắt để trên trán à
-em xin lỗi chị không sao chứ
-không sao gì có mắt mà như mù thế ( con mịa này thích gây sự đây mà)...có biết cái váy này ta chuẩn bị để đi hầu thiếu gia không ( quản gia đi tới)...
-có viẹc gì mà lộn xộn vậy
-cô gái này va vào tôi đổ cafe lên váy mà còn không xin lỗi
-ơ tôi xin lỗi rồi mà
Quản gia: cô mau đi thay đồ đi Thiếu Gia sẽ về lúc 9h15p ( giờ giấc rõ ràng) ...cô gái đó tức tối đi rồi lườm tôi ,còn cô mới đến nên chú ý đi đứng
Vâng cám ơn chị đã chỉ bảo ...(tôi đi đi khu nọ thông khu kia nên bị lạc,)chết rồi sao đoạn này giống đoạn kia thế nhỉ ...( thấy có tiếng kêu của chú chó nào đó )...tôi tiến tới 1 chú chó con màu trắng đang mắc vào đám gai hoa hồng trong vườn,tôi vội vàng tóm dứt cánh gai thì cũng đứt tay chảy máu)...dứt dc chú chó ra thì tay tôi chảy toét máu ,chú chó cũng đau tôi xoa xoa ,mày cũng bị thương rồi chờ chút ( tôi tháo dây buộc tóc ra ,dây buộc của tôi là 1 chiếc khăn)...tôi buộc chân cho nó rồi cười tươi
-Sao rồi còn đau không ,may có chị ngang qua không em chắc bị nặng rồi đấy,cái tội mải chơi đi linh tinh ( tôi nhớ đến em gái rồi ôm chú chó vào lòng) chị nhớ nhà quá ở đây rộng lớn nhưng nó không làm chị thấy vui vẻ 1 chút nào ,mà mẹ em đâu ( chú cho k đi đâu cứ quấn chân tôi)...tôi ôm chú chó rồi nằm trên bãi cỏ ngủ gật lúc nào không biết,mở mắt không thấy chú chó con đâu ,tôi thì đầu tóc xoã xượi đứng dậy,chắc về với mẹ rồi ( tay chảy máu đông vào trông choe choét) ôi trời tay mình bẩn thế này sao nhưng mà đây là đâu thấy Helen Trịnh tôi gọi với
-ô chị ơi may quá đây rồi ,em đi vòng vòng thì lạc ( thấy chị đó nc điện thoại rồi khóc) chị sao vậy
-bố mẹ chị gọi nói rằng cố gắng được anh ý để ý
-Anh ý là ai ạ ( hỏi ngớ ngẩn)
-thì chính là người mà chúng ta cần lấy lòng đó em
-à à em quên nhưng trông chị có vẻ giàu có mà sao cần lấy lòng nữa vậy
-chi vì a ta là tỉ phú em ạ ,bố chị cũng sở hữu tập đoàn lớn nhưng không là gì so với họ muốn lấy lòng chỉ có cách này thôi
-chị nhầm sao anh ta có bố mẹ giàu thôi,chứ chắc 30 tuổi thì giàu gì được
-em lên mạng xem anh ta là 1 trong 4 người giàu nhất thế giới đấy nhưng hình ảnh k lọt ra ngoài cũng rất bí ẩn ,đa số không ai biết chỉ biết đứng đầu danh sách thôi ( tôi ôm bụng cười) tất nhiên anh ta có bàn đạp rồi nhưng được thừa kế từ ai đó chị không biết chỉ biết chắc chắn không phải bố mẹ ( ô lạ nhỉ bố mẹ anh ta cũng rất giàu mà) những toà nhà trọc trời được xây để bán để thuê nhièu vô số kể bất động sản ,chưng khoán mọi thứ nghe nói biết 10 thứ tiếng nữa
-giỏi vậy ạ
-thì không giỏi sao làm tỉ phú được ,bố mẹ chị nhờ quan hệ mới ngỏ lời cho chị vào đây anh ta đồng ý mà
-thật là kẻ háo sắc ( tôi nói nhỏ)
-Chị buồn lắm chỉ sợ không thành công
-chị đã nhìn thấy anh ta chưa
-chưa có bố chị nhìn thấy rồi ,phóng viên báo chí anh ta đều không tiếp toàn bộ đều thư kí ,bố chị cũng là 1 triệu phú đấy,bố em làm gì?
-Bố em làm nghê đánh cá ( chị ta cười to)
-thôi đừng trêu nữa ( đang nói thì Trinh đi ra)
Trinh: sao mọi người đứng đây vậy
-chị đang nói chuyện với Xuân à quên không hỏi em bao nhiêu rồi
-em 20
-bằng Trinh này chị 22
Trinh: vậy gọi là tớ cậu rồi,cậu học trường nào
-mình chưa thi đại học ( họ ngạc nhiên tôi cười trừ rồi) vậy mn ở lại nc mình về phòng trước...tôi đi mà lòng nặng trĩu cũng may có Vinh đã dậy cho tôi ,dù mù nhưng tôi vẫn ham học ,,,tôi ngồi trong căn phòng đẹp nhưng lạnh lẽo trống trải,tất cả ở đây để phục vụ 1 người đàn ông không biết mặt,tôi chỉ có hy vọng nhỏ và nếu sau 1 tháng anh ta không giữ tôi lại thì tôi có thể trở về bên bố và hoa,mắt tôi đã sáng tôi có thể đi làm để lo cho bố và em ,hy vọng thời gian 1 tháng sẽ qua nhanh,tôi nằm ngủ thiu thiu lăn qua lại,lạ nơi nên mãi không ngủ được,,,đang đêm nghe thấy tiếng ai đó khóc lóc van xin ,tôi vội vàng chạy ra thì thấy Trinh cũng chạy ra ( phòng cạnh nhau) chúng tôi cùng đứng trên ban công nhìn xuống dưới sân
Quản gia đang cầm súng dí thẳng vào đầu họ ( tôi và Trinh sợ hãi)...hai cô gái van xin rồi rít ...
Tôi sai rồi xin tha cho chúng tôi
-tất nhiên các cô không sai ( lôi nó vào đây,họ lôi 1 người đàn ông vào,người đó bám chân quản gia)
-tôi sai rồi chỉ là lúc khám tôi không để ý cô ta đã có thai ( 1 cô gái đã có thai tôi ôm mồm)
-thật may là đã phát hiện sớm nếu không sẽ không biết nói với ông chủ thế nào ( 1 cô gái nói với)
-tôi đâu có nói dối là tôi có thai tôi không có như chị này ( quản gia cười)
-ồ vậy sao ,tôi được sinh ra để bảo vệ đời sau cho dòng tộc này kẻ thấp hèn như cô là màng trinh vá thật xấu hổ cô nghĩ qua được mắt ta sao?
-tôi sai rồi tôi mới vào hôm qua nên không biết
-dối quanh co đã sai còn dối quanh các người đâu lôi hai con tiện nhân này đi ( quản gia quay sang nhìn lên tôi và Trinh) đây chính là cái giá phải trả cho việc dối trá ông chủ giết chúng đi làm gọn gàng vào ( Tôi sợ hãi quay vào còn trinh cứ đứng nhìn)...chắc họ đang doạ thôi làm gì có chuyện giết người ,không thể nào tôi lấy máy gọi điện cho cô Giang,không nghe máy,cô ý lừa mình không thể nào chắc họ chỉ đùa thôi ( tôi ngồi cả đêm đến khi trời sáng)...thấy ánh mặt trời cũng là lúc bố tôi gọi sang
-Xuân à con sang đó thế nào ổn không ( tôi không dám nói là tôi bị lừa).....
bố vẫn ổn chứ con ở đây tốt lắm nhà đẹp quần áo đẹp
-vậy là bố vui rồi ,bố và em con sẽ chờ con về mau về nhé bố được vợ chồng chủ tịch giang giữ lại nhiệt tình lắm ( họ cố ý tại sao vậy)
-bố à nếu con không về thì sao?
-sao lại không về sang đó sướng quá không muốn về hả
-không phải dâu bố con trêu thôi mà bố nghe con nói nhé con cần tìm hiểu thêm 1 số việc ( tôi đi ra ngoài gặp quản gia)
-tôi có thể hỏi chị việc này không?tôi muốn gặp ông chủ ( chị ta cười)
-cô điên à,khi nào đén lượt khắc được gặp mà gặp rồi thì ( cô ta đang nói rồi dừng lại)...bây giờ đi mua sắm hoặc làm đẹp tôi sẽ cho người chuẩn bị xe cho cô
-không tôi không cần,ở đây có phòng sách không tôi muốn học hỏi thêm
-có đi theo tôi ( cô ta dắt tôi đi vòng ra khu sau ở đây quá rộng không có người dắt chắc lạc mất)...tôi vừa đi vừa cầm điện thoại hy vọng cô Giang gọi lại cho tôi ...đến nơi nguyên 1 khu là phòng sách ) cô ở lại đi khi nào quay về chỉ cần đi theo vạch đỏ ở cửa cứ đi theo đó là ra tới sảnh chính..
-vâng cám ơn chị ( kì lạ khu nào cũng có người làm bảo vệ chỉ có ở đây là không có)...tôi đi vào khu sách ...rộng lớn lại toàn tiếng nước ngoài khu sách tiếng Việt đâu rồi nhỉ ,,,tôi tìm tìm lò dò ở đây sạch thật không có chút bụi bẩn,,,đây rồi khu sách tiếng việt,,,tôi mở cuốn sách ra đọc ánh nắng chiếu vào tôi cảm giác như đang được tới trường,tới trường đúng rồi đó chính là ước mơ của tôi ( tôi vừa nói vừa cười 1 mình) điện thoại chợt reo lên là cô Giang
-Con gọi cô gì vậy cô vừa họp nên không để ý
-con chỉ muốn hỏi lại mục đích cô đưa con đến đây là gì ,ở nơi này có những thứ như là ( cô cắt lời tôi)
-như là giết người đúng không ( tôi sợ hãi không nói nên lời) đó là do họ làm sai còn con đâu làm gì sai cố gắng để được có thai lúc đó con sẽ được về nhà
-cô nói dối con
-cô không nói dối nhưng cô chú cược vận mệnh vào con ,hãy giúp chúng ta bằng chính năng lực của con ,con làm ta hài lòng bao nhiêu bố con sẽ đươc hưởng phú quý bây nhiêu
-nếu không đươc thì sao?
-vậy hãy hy vọng ông trời thương lấy con ta đã nói rồi dù con có ra sao ta cũng sẽ chăm sóc cho bố con chỉ cần con ở đó khôn khéo sẽ có đường sống nó chú ý đến con chỉ cần làm vậy là đủ ( cô cúp máy tôi rơi nc mắt)
-con đã bị cô đưa vào thế rồi ,ngay từ đầu đáng lẽ mình không nên nhận lời nhưng vì bố vì em vì 1 tương lai bảo vệ đươc hai người con đã chấp nhận đến 1 nơi xa xôi thế này ,con đã đánh đổi cả tình yêu của mình con phải làm sao đây bố ơi ( tôi đang khóc thì có cuốn sách rơi bốp vào đầu) đau quá đến mày cũng định gây sự với tao à ( tôi gạt nước mắt với đặt sách lên rồi quay đi)...cuốn này hay mang về phòng đọc chắc được ( đột nhiên tôi làm rơi cuốn sách các trang trong cuốn sách bay ra)ơ sách rơi trang hay sao ( gió bay lên tôi nhặt chạy theo nhặt đến khi thấy 1 bàn chân )...tôi sợ hãi giật lùi lại rồi lại tò mò tiến gần hơn phía cuối hành lang của dãy sách 1 người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi trắng và quần jean đơn giản nhưng chân k hề đi giầy ,,,1 khuôn mặt thật đẹp trông anh ta nằm ngủ nhắm mắt với đôi môi đỏ như con gái tóc mái của anh ta xoã vào mặt,khoảnh khắc tôi đứng ôm tờ giấy và nhìn anh ta dưới tia nắng nhẹ giây phút đó yên ắng đến lạ thường...
Đọc tiếp Thêm Sắc:

Đọc Truyện Thêm Sắc chương 6 TG Huyền Thu