Đọc Truyện

Đọc truyện Thả Hồn
Đọc truyện Lệ Hải Đường full
Đọc truyện Tháo Chạy full
Đọc truyện Tiết Hoa full
Đọc Truyện Kiếp Yêu full
Đọc Truyện Bụi Trong Ngực full
Đọc Truyện Chiếm Ngự full
Đọc Truyện Thêm Sắc full
Đọc truyện Hai Chị Em full
Đọc truyện Tôi Đã Sống full
Đọc truyện Duyên Phận Full

2 thg 2, 2017

Kiếp Yêu (Ngoại Truyện phần 1) - TG Huyền Thu

Kiếp Yêu Ngoại truyện 1:

Tình yêu,nỗi đau đó chính là thứ tôi đã được trải qua và giờ đây tôi đang ôm ngài dưới gốc cây bằng lăng ,gió hiu hiu tôi lại ngủ gật rồi tựa vào vai ngài còn ngài vẫn ngồi gẩy đàn như trút bỏ tâm sự ,tâm tình dành cho tôi...đến lúc tôi mở mắt đã thấy ngài đang bế

-bỏ em xuống đi nặng đấy ( ngài cười nhẹ)
-nếu vợ và con ta còn không mang nổi thì sao ta có thể làm vua đươc ( tôi gãi đầu vì không hiểu ý ngài) em đói không?
-có em đói lắm rồi (tôi cười)
-vậy ta ra ngoài ăn nhé
-vâng ,em nhớ anh lắm ( tôi hôn ngài) ....sau khi ngài bị thương anh thư kí đã kịp tới và đưa ngài đi cấp cứu giây phút đó (tôi bắt đầu nhớ lại)
D-Tỉnh lại đi em xin anh đấy ,hãy mở mắt ra nhìn em còn con nữa mà,e hứa sẽ ngoan mà ( tôi hét lên) ai đó cứu với ...thấy a thư kí chèo thuyền tới
Thư kí: tiểu thư để tôi ( a ta đưa ngài lên thuyền) ...thật may ngài dặn tôi bao giờ thấy tiểu thư kêu lên thì tới đón tiểu thư,ngài lúc nào cũng nghĩ có tiểu thư,khi tiểu thư bị chính ngài bắn ngài đã tự đầm mình xuống hồ đến mức ngài sốt rất cao,để che đi sự yếu ớt đó ngài bảo thần đưa ngài đi lên núi tịnh tâm,thật ra ngày nào thần cũng thấy ngài cầm ảnh ngắm nhìn tiểu thư từ rất lâu rồi đó ạ ( tôi gào lên rơi nc mắt lã chã vào khuôn mặt ngài)
-Em xin anh mà xin anh đừng khiến em đau khổ nữa hãy vì em mà tỉnh lại đi ,,,còn Hiền nữa
-tiểu thư yên tâm thần sẽ cho người qua ngay ạ ...thật sự sao ngài lại thế này,ngài không muốn giữa tiểu thư và cô Hiền khúc mắc vì ngài ở giữa cũng rất khó xử...
-em sẽ k trách anh đâu mà,anh tỉnh lại đi anh yêu ai cũng dc ,k yêu em cũng được ...thuyền vào bờ phu nhân ra lệnh cấm trong cung
Phu nhân: Cố lên con trai ta về rồi đây ( bà mạnh mẽ vui vẻ là vậy mà đang nắm chăt tay kiềm chế)...các bác sỹ đã được chuẩn bị sẵn sàng để phẫu thuật cho ngài,
Thư kí : nhưng phu nhân mặt của ngài sẽ bị lộ
-tính mạng quan trọng,để sau rồi nói đi
-vâng thưa phu nhân...vào phòng cấp cứu tôi ôm đầu ngồi ngoài,cảm giác mà ngài nói em đã biết rồi thật sự biết rồi ngài đừng làm em sợ nữa,em sai rồi mà ( phu nhân ôm tôi,tôi và bà khóc nức nở)...
Phu nhân: nín đi con,con đang mang thai đừng để ảnh hưởng tới đứa bé...4 tiếng sau bác sỹ đi ra
-thưa phu nhân,phẫu thuật thành công rồi ( bác sỹ vã mồ hôi)
-tốt lắm các ngươi hãy đảm bảo không hề nhớ mặt ngài đúng chứ
-không thần k hề biết gì cả thưa phu nhân
-được rồi ta có thể nhẹ nhõm được rồi ( tôi lao vào trong)
Bác sỹ: tiểu thư chưa vào được đâu ngài đang ở phòng vô trùng chưa tỉnh đâu ạ
-vậy tôi đứng bên ngoài cửa kính được không
-Được thưa tiểu thư...bàn tay tôi lăn lăn trên tấm kính ngài mà tôi biết là 1 người uy nghi luôn ít nói và lạnh nhạt giờ lại đang nằm thở ống như thế này tôi phải làm sao?em yêu ngài rất nhiều chỉ có điều em chưa bao giờ tin vào tình yêu mà ngài dành cho em,đến lúc em hiểu ra thì quá muộn rồi đúng không hãy tha thứ cho em xin anh ( tôi gục bên cạnh khung cửa kính và cứ ngồi đó đến khi trời sáng)
Phu nhân: ngài vẫn hôn mê con về ngủ chút đi,ta ở lại đây?
-con ổn mà ,con sẽ chờ được
-ta biết con sẽ chờ nhưng con nên nghĩ cho đứa bé nữa ( tôi đành nghe lời bà quay đi còn ngoái lại nhìn )....về tắm rồi ăn nhẹ
Thư kí tôi: em ăn đi bầu bí mà bỏ bữa là sao?
-em ăn vậy no rồi ( tôi buồn bã đứng lên mở ngăn kéo thấy chiếc đồng hồ mà ngài đã lấy lại ở cạnh chiếc đồng hồ của tôi ,có 1 tờ giấy trong chiếc hộp..."Hãy để chúng ở cạnh nhau ,hãy để chúng được nắm tay nhau đi suốt quãng đời còn lại,yêu là gì mà nó khiến ta dằn vặt vì em đến thế này,yêu là gì mà nó khiến ta nhớ em đến thế này,xa em tim ta đau bên em tim ta rung động phải chăng đó là tình yêu thứ tình yêu mà em mang tới cho tim tôi như 1 cơn mưa hoa bay ở trong tim ,khó nắm bắt khó suy đoán ta nguyện được nắm bắt cánh hoa đó từ lúc này có được không?( tôi cầm tớ giấy thở mạnh vịn tay vào bàn nc mắt k còn rơi nổi) tôi ôm mẩu giấy đó giữ chặt lên ngực chạy tới bên ngài...đến nơi thấy bác sỹ chạy ra vào còn phu nhân hốt hoảng
-Con ơi tự dưng tim ngừng đập,ta k hiểu tại sao con ơi là con ( tôi rụng rời chân tay bước vào run run khi họ đang sốc điện vào tim ngài)
-nếu yêu em tại sao tim ngài lại ngừng đập được,ngài hay doạ em thôi đúng không ( người ngài nẩy lên mái tóc của ngài rơi rơi cảnh tượng đó khiến tôi cũng như tim ngừng đập vậy)...tôi nắm tay ngài ( xin a hãy vì em được không) cánh tay ngài tuột ra khỏi tay tôi,giây phút đó tôi gục ngất tại chỗ ...mở mắt ra tôi thấy mình đang ở cung
Thư ki: em nghỉ ngơi đi em kiệt sức đấy?
-không em phải tìm ngài ( nói xong tôi chạy đi luôn tới nơi tôi thấy Phu nhân đang đút cháo cho anh ta ăn ( tôi quá xúc động nên đứng ngoài thở)
Phu nhân:ăn đi con k đói vừa tỉnh mà
-con tự ăn được ( ý k cần xúc giọng nói vẫn lạnh lùng như vậy) thấy tôi đứng ở cửa nước mắt ngắn dài anh ta nhìn ra
-lại đây ( vẫn câu nói này nhưng sao mình lại vui thế này)...
Phu nhân: con chăm nó đi nhé nó k chịu ăn...
-Vâng ( tôi đi dần vào rồi cầm cháo thổi) a ăn đi không nguội ( a ta nhìn tôi chằm chằm rồi há mồm nc mắt tôi rơi ,a ta lấy tay lau)
-Ta ổn rồi nên đừng quá lo lắng
-Em biết rồi a ăn đi ( nói xong tôi gục xuống chân ngài khóc to) xin phép khóc 5p thôi ( khổ xin phép đàng hoàng) ...khóc xong nước mắt nước mũi khiến anh ta không dám ăn cháo nữa..
-lên đây ( ý lên giường nằm)...tôi lên nằm rồi nhắm mắt hai chúng tôi dường như đang cảm nhận hơi ấm tiếng nói của nhau qua suy nghĩ,ngài ôm tôi rồi hít sâu và thở dài...
-lần sau a đừng làm thế nữa,nếu như anh chết thật thì em ( đang nói a ta nhổm dậy nhìn)
-ta chưa hề sợ bất kì điều gì?thứ ta sợ đó chính là phải rời xa em,giây phút đó khiến ta lần đầu cảm thấy muốn sống cho hết kiếp này để yêu em ( tôi ôm mặt ngài hôn lên trán tôi)

Xem tiếp: 

Kiếp Yêu Ngoại Truyện 2

Bạn có thể đọc Truyện Kiếp Yêu full ngay bây giờ