Đọc Truyện

Đọc truyện Thả Hồn
Đọc truyện Lệ Hải Đường full
Đọc truyện Tháo Chạy full
Đọc truyện Tiết Hoa full
Đọc Truyện Kiếp Yêu full
Đọc Truyện Bụi Trong Ngực full
Đọc Truyện Chiếm Ngự full
Đọc Truyện Thêm Sắc full
Đọc truyện Hai Chị Em full
Đọc truyện Tôi Đã Sống full
Đọc truyện Duyên Phận Full

29 thg 3, 2017

Đọc truyện Bách Khoa Yêu Thương chap 10 P2 - TG Lan Rùa

Đọc truyện Bách Khoa Yêu Thương chap 10 phần 2:  Cô dâu xinh đẹp nhất

A Mạnh quả quyết, A Nhạn liền vui vẻ trở lại, nhoẻn miệng cười nhảy chân sáo bay về kí túc xá. Việc đầu tiên là mắng cho Như một trận. Như cũng chẳng phải dạng vừa, Như chửi Nhạn ngốc, Như nói A Mạnh chả ra gì cả.

Như dám xúc phạm A Mạnh, Nhạn điên không chịu nổi, thẳng tay xoắn tai Như một cái rõ đau. Vũ tức sôi máu, xông ra chắn trước Như dằn mặt Nhạn.
- “Con ranh con, mất dạy với ai thế? Đầu óc bã đậu người ta khai sáng cho lại còn méo biết điều. Bố đạp cho mày một phát bay về rừng luôn bây giờ.”
Vương nghe người ta chỉ trích Nhạn bất chợt sốt hết cả ruột, ngay lập tức chạy tới làu bàu.
- “Thằng cờ hó, khoá mõm lại ngay cho bố.”
- “Bố đếch khoá đấy, làm gì được nhau? Mịa kiếp, trước giờ bố tưởng mày ngu nhất cái hệ mặt trời này rồi, ai ngờ vẫn có đứa ăn hại hơn.”
- “Mày…mày…đừng trách bố ác…”
Vương là Vương định đấm cho Vũ một trận cơ. Nhưng khổ nỗi sức có hạn, chưa gì đã bị thằng bạn thân khống chế cả hai tay rồi vả cho mấy phát rồi. A Nhạn giận tím mặt mày, biết Vũ vừa trâu vừa béo không đấu được nên đành nhanh trí giật tóc Như rồi lôi ra hành lang doạ nạt ầm ĩ.
- “Tên thối tha kia, hoặc là ngươi buông A Đỏ hoặc ta quăng Như xuống tầng một.”
Vũ bên trong sợ run cầm cập, vội vàng đẩy Vương ra, nhanh chóng lao tới chỗ Như. Bạn Nhạn lườm cái rồi chạy vào hỏi han bạn Đỏ, bạn Như được thể làm màu rõ tợn, đã yếu ớt ẻo lả thì chớ, nước mắt  lại còn giàn giàn giụa giụa.
- “Đáng sợ quá…Vũ à…đáng sợ quá đi mất…tao…tao chẳng muốn ở lại trong cái phòng này nữa…cứ nhìn mặt con Nhạn là tao thấy buồn nôn…”
- “Không sao…không sao…nín đi…có tao đây rồi…đêm nay tao đưa mày về nhà tao ở tạm.”
Như sướng phát rồ, cố lắm mới nhịn được cười để gật đầu đầy e lệ. Vũ ở riêng, nó tự mua được căn hộ nhỏ bằng tiền bán cơm quê. Càng nhỏ Như càng thích, có mỗi hai đứa ở trong nhà, ngoảnh đi ngoảnh lại là thấy mặt nhau à.
Vũ ngủ ở sô pha, nửa đêm Như sụt sịt kêu sợ ma, Vũ đành chạy qua an ủi nó, vừa tới đã bị ai đó kéo xuống giường rồi vòng tay qua siết chặt. Miệng thì kêu con này mày làm cái quái gì thế mà trống ngực cứ đánh thình thịch đi ấy, chẳng nỡ đẩy người ta ra.
- “Tụi mình…tụi mình…là gì đây?”
- “Mày là ba của con tao.”
Như đáp, nửa đùa nửa thật. Vũ cười, lơ đễnh buột miệng.
- “Ừ, tao là ba của con mày, đặt tên con là gì giờ?”
- “Hoang. Phạm Thị Hồng Hoang.”
- “Gì cơ? Mày điên hả?”
- “Tại nó là con hoang mà.”
Như trêu, Vũ cấu eo Như, mắng nhỏ đồ hâm hâm, nó có tao là ba rồi còn gì, tụi mình sẽ cùng nhau lựa cho nó một cái tên thật là hay. Như cảm động lắm, đắn đo mãi mới dám mở lởi hỏi Vũ, rằng, sao hồi nhập học lại giả bộ không quen biết tao?
Đang yên đang lành nhắc tới chuyện cũ hại Vũ bực mình ghê gớm, hắn giật tay con bạn ra rồi quay mặt đi hướng khác. Như buồn, nước mắt lặng lẽ chảy, buồn đến nỗi chẳng đủ hứng thú mà mè nheo nữa.
Không khí tĩnh lặng lắm, mãi lúc sau Vũ mới cất giọng lạnh lùng.
- “Đẻ đi, xong tao nuôi cho. Đứa nhỏ ấy, coi như không liên quan gì tới mày nữa, tha hồ mà yêu đương bay bổng.”
Như ức, vùng dậy đi loanh qua loanh quanh, ngó nghiêng ngó dọc một hồi chẳng ăn thua, rốt cuộc gào lên.
- “Đưa bà mày chìa khoá nhà.”
- “Làm gì?”
- “Bà về ký túc xá, bà méo thích ở đây nữa.”
- “Mai về, giờ muộn rồi.”
- “Đưa mau…không đưa tao hun chít mày.”
Như doạ, Vũ tự dưng bật cười. Thế rồi hắn nhào lên kéo Như vào lòng, ôm thật, hun cũng là thật, đứa nào chít thì chẳng biết. Sáng hôm sau chuyện lại như thường, Như lại được ăn cơm rang lạp sườn ngon bá cháy.
Nhạn thì có áo quần mới nha. Đổi phong cách một cái, cả lớp mắt chữ O mồm chữ A. Đầu không đội mũ quả bông nữa mà chải tóc thẳng mượt rồi tết viền hai bên mái, anh nào trong cái lớp BK03 cũng khen xinh ý, trừ anh A Đỏ.
Căn bản anh vẫn còn đang há hốc vì sốc.
- “A Đỏ thấy ta xinh đẹp không a? Còn mỗi A Đỏ chưa khen ta thôi ý.”
Đỏ nghe Nhạn hỏi giật bắn người, chẹp miệng làm kiêu.
- “Ôi dào, muỗi, thường thui.”
- “Tối qua A Mạnh qua bảo hắn hết tiền rồi, đợi tháng sau may ra mới mua được áo quần, Ánh thấy vậy thương thương nên cho ta cả đống đồ cũ ý, tại Ánh được A Đỏ mua cho nhiều váy xịn lắm rồi. Ánh còn cho ta con điện thoại cục gạch của Ánh nữa. Chung quy ta vẫn phải cảm ơn A Đỏ ý, cảm ơn nha.”
Hả? Đồ cũ của Ánh? Sao Nhạn mặc lên trông rực rỡ dữ vậy? Nghĩ cũng tội Nhạn ghê, hắn chẳng bao giờ mặc một cái áo quá năm lần, trong khi đó Nhạn rõ ràng là con gái cần điệu đà thì phải mặc lại đồ thải của người ta.
Quá tội đi ý.
Đỏ buồn bực thay Nhạn, lúc về níu níu áo Nhạn thủ thỉ.
- “Lần trước nợ tiền tui đúng không? Đến lúc làm việc trả nợ rồi.”
- “Việc gì?”
- “Đi thử áo quần để tui mua cho người yêu tui. Nó mặc cùng cỡ với bà.”
Tưởng gì, đơn giản như đan rổ luôn. Nhạn gật đầu cái rụp. Đỏ mỉm cười sung sướng, Đỏ đưa Nhạn đi hết khu mua sắm này tới trung tâm thương mại kia, chọn được cả tá đồ đẹp ý.
- “Đỏ ơi…Đỏ ơi…cái váy trắng kia đẹp chưa kìa…lộng lẫy quá…oa…”
- “Ngốc, đó là váy cô dâu ý.”
A Đỏ búng tai A Nhạn, nhưng thế nào lại nổi hứng kéo lớp trưởng vào trong. Nhạn hỏi A Đỏ sắp lấy người ta hả mà cần thử, Đỏ giả bộ ậm ừ cho qua.
Thời khắc A Nhạn bước ra từ phòng thay đồ, A Đỏ tưởng như tim mình bị đứa nào nó chôm xừ mất rồi. Đầu choáng váng điên đảo, cả người ngất ngây như con gà tây. Nhạn thèn thẹn hỏi, thế nào A Đỏ, Đỏ chẳng kiềm nổi, buột miệng nhận xét.
- “Đẹp lắm, tuyệt đẹp. A Nhạn là cô dâu xinh đẹp nhất trong cái hệ mặt trời này.”

Xem danh sách chap của truyện Bách Khoa Yêu Thương  full của tác giả Lan Rùa

Đọc chap tiếp theo :

Đọc truyện Bách Khoa Yêu Thương chap 11

Nguồn: fb/lanruanhim