Đọc Truyện

Đọc truyện Tháo Chạy full
Đọc truyện Tiết Hoa full
Đọc Truyện Kiếp Yêu full
Đọc Truyện Bụi Trong Ngực full
Đọc Truyện Chiếm Ngự full
Đọc Truyện Thêm Sắc full
Đọc truyện Hai Chị Em full
Đọc truyện Tôi Đã Sống full
Đọc truyện Duyên Phận Full
Đọc truyện nhanh nhất tại facebook tác giả: https://www.facebook.com/profile.php?id=100004860013218

16 thg 5, 2017

Tháo chạy chương 95 - Tháo chạy chương cuối

Đọc truyện Tháo Chạy chương cuối:

Tôi đang suy nghĩ rằng chuyện tình của chúng tôi ngày trước thật sự đó là chuyện gì,yêu hay không yêu và yêu ra sao ai yêu ai nhiều hơn điều đó giờ có lẽ đã không còn quan trọng nữa rồi ,nước mắt người này rơi vô thức vì tôi ,,,tôi đưa tay lên gạt nước mắt anh ta... và dù anh có là ai mạnh mẽ đến đâu thì anh cũng là 1 người đàn ông đang yêu mà thôi,(sơn giữ chặt tay tôi)

Sơn: Anh không muốn ta phải chia tay 1 lần nào nữa,anh giấu nỗi buồn lại đây và anh mong rằng dù em không nhớ nhưng cũng hãy ghé thăm nơi này ,nơi trái tim anh có em ( tôi ngại đỏ mặt)
- Thôi khóc gì chứ đàn ông mà khóc ( tôi vỗ vai) bỏ qua đi dù sao thì em tin anh là đủ
- Uh ( buồn thiu)
- Cười lên xem nào
- Không cười nổi ( Sơn vs tay tôi vẫn nắm đi trên con đường này và tôi biết nơi tôi phải đến luôn là 1 nơi rất xa)... ra sân bay tôi ngáo ngơ,vệ sỹ của anh ta tràn ra từ bên ngoài cửa họ với túi đồ càm hộ tôi,tôi ngại cứ cúi đầu,anh ta vẫn nắm tay tôi kéo vào bên trong cho tới khi lên máy bay...
- Đây là máy bay của anh à
- Uh ( a ta cởi áo )
- Ô anh làm gì thế
- Thay đồ ra mồ hôi rồi anh đi tắm đây ( tôi ngó nghiêng xung quanh tiếp viên mang nước và đồ ăn nhẹ vào) ... anh ta giàu vậy cơ à ,vậy có khi nào ngày trước mình tham tiền nên đồng ý gì không nhỉ ( tôi ôm đầu cố nhớ)... Đang ngồi anh ta quấn khăn tắm đi ra ,nhìn thân hình tôi cầm ly nước đơ người rồi nuốt ực,a ta lau đầu rồi ngồi xuống đối diện tôi
- Em đi tắm đi ( tôi húp vội ly nước quay mạt đi ... cha mẹ ơi sao người đẹp vậy 6 múi ư ,mình lấy dc người có 6 múi ư) sao thế ( a ta với tay sơ lên mặt tôi)
- Không em đi tắm đây đi luôn đây ( tôi đứng vội dậy đi thẳng vào tolet thổi phù) ... suýt nữa mất kiểm soát rồi mình rung động trc ư,phụ nữ mà thế ư,k đúng tại mình và anh ta đã từng là vk ck đúng rồi ( tôi cười tủm) nhưng a ta đẹp trai và người lại đẹp nữa số mình trúng độc đắc rồi ư
(N): Sơn đang ngồi anh thư kí đi ra
- Sao rồi mọi việc đúng theo kế hoạch chứ ( Sơn với ly nc hoa quả uống)
- Đang diễn ra đúng theo ý cậu rồi ạ hắn đang huy động mọi người đứng tên để mua cổ phần bán ra
- Tốt rồi nó đam mê quyền vị,đam mê tiền tài hơn mọi thứ tao sẽ cho nó thứ nó cần không phải sao ( Sơn nhìn anh thư kí cúi đầu)
Thư kí: Dạ đúng thưa cậu chủ còn về bang phái thì họ đang nói rằng
- Nói gì
- Nói rằng dạo gần đây cậu nhân từ quá với đối phương
- Tao có con rồi khi nào mày có con mày cũng muốn tích chút đức cho con của mày phải không và tao cũng vậy tao muốn tích chút đức còn lại cho con của tao...
- Dạ vâng tôi đã hiểu ..
   Tắm xong tôi đi ra thấy anh ta đã ngủ,tóc anh ta rũ xuống vẫn chưa mặc áo,nước ở cổ anh ta vẫn còn chảy xuống ngực tôi nhìn rồi tóp tép mồm,mày điên à Lê,mày điên rồi mày mới biến thái ( tôi tự vả vào đầu,)
Sơn: Em đang làm gì vậy ( a ta mở to mắt nhìn)
- À em thấy hơi đau đầu ( tôi xoay xoay người thì anh ta kéo tay tôi ngồi lên lòng)
- Ngủ ,ok
- Ok tôi vội vàng ngồi sang bên cạnh rồi kéo chăn lên nhắm mắt ( a ta cười rồi ôm tôi)
- Mấy năm rồi gàn đây mới lại dc ngủ ngon ( Sơn thở dài)... Tôi dù kb người này là ai nhưng tôi tin rằng tôi đã từng rất yêu người này... Đến Lasvegas Sơn dặn tôi... em sẽ đến nơi khác
- Vậy còn anh
- Anh sẽ về nhà
- vậy em đi đâu
- em sẽ đến nơi an toàn khi nào anh cho người đến đón em hãy làm như lời họ dặn chúng ta sắp dc bên nhau trọn vẹn rồi ( Sơn vuốt má tôi anh ta khoác áo choàng đen rồi đi xuống) a sẽ gặp em sau...
- Vâng ,,,( tôi đi sau Sơn và đi lối cửa khác lên xe tôi dc đưa đến 1 căn nhà khá cổ kính ,kiến trúc cổ xưa... vừa buơc vào tôi thấy tiếng ai đó hát ru lời ru tha thiết ... 1 người phụ nữ bế trên tay 1 đứa trẻ và tôi nhận ra đó là con mình
Vệ sỹ: Phu nhân chúng ta có khách ( Bà ngẩng lên nhìn thấy tôi rồi ngạc nhiên không nói nên lời)
Bác gái: Lê ,là con thật sao Lê ( bà đứng dậy ra sờ tay tôi) đúng con rồi người thật rồi,ôi trời đất ơi vậy là có chuyện gì thế này
- Bác là mẹ anh Sơn ạ ( bà buông tay)
- Con sao vậy
- Con bị mất đi 1 phần kí ức rồi ạ
- Tại sao lại mất đi cơ chứ con nhìn đi đây là con của con đây ,cu ỉn đây ( tôi nhìn thằng bé rồi mếu)
- Ỉn thằng bé đây ạ ( tôi khóc ôm con không lên tiếng)
- Đúng vậy con của con đây thằng bé rất giống con ( tôi khóc lớn hơn)
- Vậy tại sao ai đã làm vậy đã chia rẽ con của con và con từ khi lọt lòng vậy bác
- Vào nhà đi kể cho ta nghe ta sẽ kể cho con nghe ,ai làm thì ta kb cái đó có lẽ chỉ có Sơn nó biết thôi ...
(N): Sơn về đến tập đoàn ,bước vào phòng chủ tịch thấy Trâm ngồi sẵn chờ bên trong
Trâm: Anh về rồi ( cô ta lao ra ôm) anh sao không nghe em gọi vậy,cv bận đến vây ạ
- Đúng vậy anh rất bận ( Sơn quay lại cố cười)
- Vậy em phải làm sao đây em nhớ anh chết mất
- Anh có cuộc họp bây giờ khi nào xong anh sẽ đón em
- Đi ăn tối chứ
- Đúng vậy đi ăn tối
- Dạ vậy em về chuẩn bị luôn đây ạ
- À Trâm này tối nay gọi cả Huy đi nhé
- Sao vậy ạ em và anh thôi
- Anh có việc muốn nói nhanh thôi,đêm nay anh sẽ ở bên em
- DẠ ( Sơn cười khi Trâm vừa đóng cửa Sơn nhếch mồm tắt nụ cười) ...
   Tôi kể cho bác gái nghe những gì tôi nhớ rằng tôi bị điên ,rồi tôi đi làm và lại gặp Sơn ( bác gái cứ ngồi khóc)
- Sao hai đưa yêu nhau mà lại khổ vậy con Sơn nó chưa kể cho con tức là nó không muốn con phải suy nghĩ ,giờ thì con hết kí ức về thằng bé vậy thì sẽ ra sao đây
- Con tin mình từng yêu anh Sơn vậy là đủ ạ ,chỉ có điều tại sao khi đó như bác nói anh Sơn bế con đi xác là con vậy thì tại sao con lại sống lại
- Cái đó cũng là điều ta không hiểu nổi khi con vào viện có con nhỏ Trâm đưa con vào không lẽ
- Trâm là ai ạ ( tôi nhớ đến ng gọi cho Sơn tên Trâm)
- Nó là ( Sơn đi từ sau vào)
- Mẹ ( a ta nhìn bác gái bác gái hiểu ý không nói nữa)
- Con đến khi nào vậy
Tôi: Cô gái đó là ai ạ
Sơn: không liên quan đến em đừng hỏi về cô ta nữa
- Anh có gì mà phải giấu
Bác gái: Thôi nào hai đứa cu ỉn tỉnh rồi đây này( bác gái đặt xuống con chạy lon ton khiến tôi cười sướng 1 cách ấm áp)
- Con à lại đây mẹ đây ( thằng bé bà bà đi ra chỗ tôi rồi ngã nhào Sơn đỡ con)
Sơn: Con trai mà đi kém vậy ( thằng bé khóc tôi đập tay anh ta)
- Anh nói vậy con sợ Ỉn ra mẹ bế con nhé ( dường như tình mẫu tử luôn là 1 thứ gì đó thieng liêng ,thằng bé theo tôi ngay khi đó tôi hôn con rồi lã chã nc mắt) mẹ xin lỗi mẹ quên mất sự tồn tại của con,mẹ là kẻ xấu con ạ ( bác gái nhìn cười trong nước mắt còn Sơn quay đi ra ngoài hút thuốc)...
Bác gái: thấy các con đòan tụ mẹ vui lắm...
- Vâng con cũng vậy ( tôi bế con ra ngoài thấy Sơn hút thuốc mặt trầm ngâm ngồi nhìn ra vườn)
Sơn: A thấy buồn vì mãi mới biết em còn sống ,nếu sớm hơn thì mọi việc đã không thế này con anh sẽ không phải mất mẹ và anh không phải mất em ( Tôi đặt ỉn xuống sân thằng bé chạy lonton trên bãi cỏ ,còn tôi thở dài)
- Thôi qua rồi chúng ta vẫn còn trẻ và đang ở bên nhau đó thôi ,mà a sao qua đây vậy
- Nhà anh mà a không qua thì qua đâu
- Anh ở nhà riêng mà hay đang có em nào ở đó nên không muốn em đến hả
- Làm gì có ( Sơn lảng chạy ra bế ỉn) bố xem con lớn đến đâu rồi nào ,sao mãi không lớn vậy
- Anh gặp con khi nào
- Lúc dc 8 tháng thì phải
- Anh sao không bế con
- Vì a nghĩ thằng bé là nguyên nhân khiến anh mất em ( tôi vả cho phát vào mặt)
- Nếu em không quay lại thì anh định bỏ mặc không bế con em ư ,rồi sao a xua đuổi không bế con anh nói thế mà dc ư ( tôi bế Ỉn giật lại quay vào nhà)
- Ơ này anh sai rồi đưa con anh bế cho
- không dám tôi bế dc từ đâu đến muốn bế à đừng hòng ( Sơn cười ôm hai mẹ con tôi choàng vào áo anh ta)
- Thế này là được rồi chứ gì?
- Chấp nhận nhưng chưa tha ( tôi cười tủm hôn con )... sau đó tôi bác gái và Sơn ăn tôi nói chuyện vui vẻ,điện thoại Sơn lại reo lên tên Trâm trên điện thoai,a ta vội vàng úp xuống
- Mẹ và em ăn đi anh phải đi rồi
- Anh đi đâu mà vội vàng vậy
- Anh đi công việc thôi ( Sơn hôn lên trán tôi)...
(N): Sơn lái xe về dịnh thự của anh ta mặt lầm lỳ thấy Trâm trang điểm lộng lẫy ,Sơn cười nhẹ
- Hnay trông em đẹp lắm
- Em cám ơn ,anh có phải thay đồ không ạ
- Anh mặc bộ này không ổn sao
- À không đâu có anh mặc gì cũng đẹp ... ( Sơn vẫy lái xe) không phải anh đèo ạ
- Anh mỏi nên chúng ta sẽ đi kèm cùng tài xế ( Trâm thấy khó chịu vì muốn đi riêng) ... trên xe Trâm cứ quàng vai Sơn ,còn Sơn anh ta ngồi nắm tay lầm lỳ cho tơi nhà hàng xuống xe anh ta cũng không mở cho Trâm,Trâm tự mở xuống
Trâm: Anh Sơn này a đang giận em hả
- Đâu có em nghĩ nhièu rồi ( Sơn nắm tay Trâm) a đi xa về nên hơi mệt thôi...
- Dạ không sao đâu anh chúng ta vào ăn thôi,em có gọi chi anh Huy nhưng anh ý bận ( cánh cửa mở ra thấy Huy ngồi Trâm ngạc nhiên)
- Anh gọi cậu ta nói rảnh mà ( Sơn nhếch mồm Trâm vội chỉnh đốn khi thấy Huy)
Huy: Đã lâu không gặp chuyện lạ khi thấy mày mời tao ăn tối đó Sơn
- Lên làm chủ tịch có khác mày giọng điệu cũng gớm ghê nhỉ
- Sao bằng mày được chủ tịch hai tập đoàn lớn mạnh lại còn làm Lão Đại Hồng Hoa Hội nữa chứ ( Huy cười)
- mày có vẻ chú ý tới chức vị chẳng phải năm ngoái bố tao mất mày dc như ý mày muốn sao
- Cũng cám ơn mày đã tự dưng bán lại 60% cổ phần cho tao
- À vì đối vs tao làm chó thì khó còn làm chủ tịch dễ như không ( Sơn thái thịt ăn Huy tức không nói câu gì Trâm với ly uống vội vàng)
Sơn: Giờ bố tao cũng không còn mà bố tao chết cũng quá nhanh ,tự dưng ông đột quỵ cũng kì lạ ,à Trâm này trc khi a gặp lại em tại sao em sống bên Nhật vậy ,thời gian đấy anh thây Huy cũng ở bên đó khá lâu
Huy: Mày đã gặp Lê chưa
- Sao mày lảng vậy Huy ,hai việc liên quan không vậy
- Tao nghĩ mày cũng nhận ra cô ta dù cô ta nói như không quen nhưng tao biết
- Mày biết chứ mày biết Lê vốn vẫn còn sống mà ( Huy ấp úng)
- Mày nói linh tinh gì vậy tao cũng rất ngạc nhiên cô ta quên mọi thứ nên
- Nên mày đang vui vì che đậy 1 điều mày đã âm mưu hãm hại vợ tao,mày muốn chết kiểu nào vậy Huy ,( Sơn buông dĩa bên ngoài chục người càm súng dí về phía Huy)
Huy: Khôi hài mày định giết tao ,nếu tao muốn hại thì khi thay cô ta ,tao vừa thấy đã giết rồi hiểu k?
- Mày sợ cho ng theo dõi sẽ khiến tao chú ý đến nên tao phải tỏ vẻ không quen chứ và tất nhiên là vợ tao thì tao sẽ biết chứ phải k?
Trâm: Anh Sơn em nghĩ có hiểu lầm rồi ( trâm càm tay Sơn)
Sơn: Tao muốn chúng mày phải trả giá cho lỗi lầm chúng mày gây ra ,bằng chứng chúng mày hại Lê tao có đủ từ camera sân bay đến lời khai sai lầm là lũ bác sỹ ngày đó cũng bị em lừa,trong số đứa tiêm thuốc chết lâm sàng cho Lê em cho 1 tên trà trộn vào đám bác sỹ,khi xong tên kia rút và tất nhiên chả ai biết hắn là ai tội đâu họ chịu em thông minh lắm Trâm ạ,nhưng em quên câu thông minh không lại với trơi phải không ( Cảnh sát ùa vào Sơn lau mồm)
Sơn: Tao sẽ hành xử đẹp vs hai đứa mày nếu xử theo luật của tao thì chúng mày chết lâu roi
Trâm : Em thật lòng yêu anh mà anh Sơn,e không làm gì có lỗi a hiểu sai rồi
- Trình bày lên toà rồi nói nhé em ,à đợt em xẩy thai ý anh hơi ngu khi tin đó là con anh ,bố đứa bé ở kia kìa,ủ mưu gì mà thấy gớm hy sinh cả đứa con hả em,dù say nhưng anh chắc chắn anh không còn yêu em và say không nhớ gì thì làm gì em dc em nhỉ ( Sơn nhếch mồm)
Huy: Thằng chó mày nghĩ m dìm dc tao à
- Đối vs mày dùng đàn bà để đạt dc mục đích mà trả lời Trâm đi ,răng mày yêu Lê hay Trâm chắc chắn mày sẽ nói là Trâm nhưng Trâm à thằng chó kia nó yêu Lê thật lòng đấy thât tiếc cho em dù em có đi tới đâu em vẫn là kẻ thừa thãi mà thôi,a yêu em 1 thời thât sự vì a yêu 1 cô gái hiền hoà hay từ thiện chứ không phải 1 con rắn độc như hiện tại ( cảnh sát bắt Huy) ...
Huy: Bỏ ra tao gọi luật sư
- Cổ phiếu bên mày mai sẽ giảm đến nỗi vứt không ai mua,tiền mày đi đầu tư mua cổ phiếu của tao rồi nhỉ vậy mai tao sẽ mua lại nó vs giá cực rẻ
Huy: không đúng thằng chó mày không có quyền
- Có chứ tập đoàn vốn của bố đẻ ra tao mày chả là gì chỉ là 1 thằng con hoang đầy tham vọng,mày biết mặt bố đẻ mày không thật tội nghiệp lão ta đang ở tù gia đình mày sắp đoàn tụ rồi
( Trâm quỳ xuống)
Trâm: Em xin anh hãy nghĩ đến
- Anh chăng có gì để nghĩ đến Trâm a hay nói thẳng ra a ghê tởm loại người như em... người em yêu không phải anh mà là nó kia kìa
Trâm: không em thật sự yêu anh ( Sơn giật quần ra khỏi tay Trâm)
Sơn: Đảm bảo chúng nó rũ tù mãi mãi không được ra
Thư kí: Vâng thưa cậu chủ... ( tiếng Huy chửi bới phía sau,tiếng Trâm khóc)... tất cả đều đã quá muộn,tội ác phải trả giá và Sơn cười lên xe muôn phi nhanh về gặp Lê,a đã thu thập đủ chứng cứ và anh có thể đường hoàng để về bên em rồi ,chờ anh ,người anh yêu à ( Sơn cười trong niềm hạnh phúc)... về tới nơi thấy Lê đang ôm ỉn ngủ ... Sơn ngồi xuống nhìn hai mẹ con rồi anh ta cười trong nước mắt...
- Cuối cùng chúng ta cũng bên nhau phải không  (a ta bế Lê lên)
   Tôi mở mắt khi thấy Sơn bế
- Ô anh về khi nào vậy bế em đi đâu đây( a ta bế tôi lên xe không trl) ô em hỏi này... xe phi lên 1 cây cầu Sơn đi ra ngoài bỏ thuốc ra hút ( Rồi hét ầm lên)
- Lê ơi anh yêu em ( tôi đập vai mn nhìn)
- Này tự dưng sao vậy dở hơi ư ( Sơn cười tươi)
- Anh thật sự vui khi dc yêu em ,dc bên em và dc có em ( a ta bỏ thuốc ra nhìn tôi nghiêm túc)
- Cái đồ điên này ăn no phởn à
- Anh yêu em rất nhiều ( tôi mím môi)
- Đêm hôm tỏ tình chi vậy ( tôi đẩy vai a ta mạnh)
- Em có yêu anh không Lê
- hiện tại thì không
- Uk vậy thôi anh rút lại lời anh nói ( tôi kéo tay)
- Có ròi ,có chút rồi ( a ta kéo tay hôn chụt lên môi tôi,tuyết lại rơi xuống hai chúng tôi)
- Còn anh thì rất yêu em,nếu không có em anh sẽ chết mất ( sơn đỏ mắt)
- Em đang ở đây rồi ( a ta kéo tay tôi lên xe đi về nhà )... kéo tôi vào phòng bỏ đồ tôi ra tôi giữ) e chưa sẵn sàng
- anh sẵn sàng rồi
- Anh mất gì mà chả sẵn sàng
- Vạy em thì mất gì
- Không nói nữa tóm lại không được ( tôi nói anh ta kệ kéo tôi nằm lên giường)
- Vk ck có gì không dc
- Tại em chưa nhớ rõ
- Yêu là đủ cần gì nhớ
- Anh rất ngang nhé
- uk ngang anh mới là đàn ông ( tôi cười Sơn hôn môi tôi mặt nghiêm túc)
- Em sợ lại có bầu
- Thì sinh chứ sao ô hay nhỉ
- Thế nhưng em quên cả cách quan hệ rồi ( Sơn cười lớn)
- Anh thua em vậy để anh dậy lại ( Sơn kéo tôi vào chăn)... hơi thở của anh ,ánh mắt anh nhìn tôi dù có thế nào tôi vẫn cám ơn ,cám ơn vì anh vẫn luôn đợi chờ tôi 1 cách trọn vẹn... .
Khi yêu thương đong đầy cho tất cả tôi vui,vui vì được ở bên anh từ nay và mãi mãi về sau ... Nằm bên nhau ôm nhau cho tới sáng Sơn nói đủ thứ chuyện còn tôi thì buồn ngủ díu mắt
Sơn: Này người ta đang nói mà lại ngủ là sao?
- Anh nói 3 tiếng rồi đấy
- Anh nói cho em ngày quen nhau chưa nhỉ em rất ngang nhé anh đuổi xuống xe không xuống
- Được rồi anh kể rồi vậy em hỏi anh này cô Trâm đó là ai?( Sơn đổi sắc mặt)
- Là vợ anh trước khi quen em ( tôi bật dậy)
- Vậy là sao em là kẻ thứ 3
- Không có anh cũng nghĩ cô ta chết như em vậy nhưng qua thời gian khi gặp em anh nhận ra anh yêu em rồi
- Vậy giờ cô gái đó ra sao
- Cô ta là người xấu em quên đi vì cô ta là nguyên nhân khiến chúng ta chia tay
- Nghĩa là sao a nói rõ hơn đi ( tôi nghe Sơn kể và Sơn không muốn tôi buồn nên giờ mới nói) vậy là cô ta độc ác vậy sao
- Quên đi giờ thì họ phải trả giá rồi em
- Họ nhất định phải trả giá (tôi ôm mặt) họ đã tách em với ỉn và cả anh nữa (Sơn cười rồi mím môi)
- Qua rồi giơ thì không có gì có thể chia cách chúng ta ... anh sẽ không để mất em lần nữa...
Hôm sau Sơn có cuộc họp hẹn tôi cho con đi chơi ,tôi về thay đồ cho con sửa soạn
Bác gái: Mai mẹ sẽ chuyển qua đó ở với các con ,tiện đây mẹ cũng đi du lịch ít ngày cho khuây khoả
- Vâng mẹ cứ đi thật nhiều nơi mẹ thích,mẹ nhé cám ơn mẹ đã giúp con chăm ỉn và cám ơn mẹ đưa con đến bên anh Sơn
- Ngày đó mẹ không nghĩ thằng bé sẽ yêu con đâu mẹ chỉ biết nó sẽ giữ con lại khi biết con từng yêu Huy,cuộc sống thật trớ trêu khi Trâm phản bội Huy khi yêu Sơn và tâm can con bé đó nỗi dày vò đó nó sẽ phải gánh và kể cả Huy nó đã mất tất cả và việc tù túng sẽ khiến cuộc đời nó sụp đổ,nhưng cái gì cũng cần phải trả giá con ạ
- Con hiểu mẹ ạ
(N): Sơn họp xong đi xuống dưới sảnh máu mũi tự dưng chảy
Thư kí: Chủ tịch cậu chảy máu mũi rồi ( Sơn rút vôi chiếc khăn trên áo vest lau mũi)
- Có lẽ do dạo này căng thẳng quá nên ( vừa nói xong Sơn ngất)
Thư kí: Chủ tịch ,cậu sao vậy ... vào viện Sơn mở mắt...
Bác sỹ: Chủ tich cậu thấy mệt không?
- Tôi thấy hơi choáng sao vậy
- Cậu nghe tôi nói nhé ,phải bình tĩnh
- Nói nhanh
- Cậu bị u não hiện tượng này lần trước khi cậu ngất ở London họ chỉ khám lâm sàng chưa kiểm tra kĩ ,hiện tượng chảy máu mũi ngã quỵ là của
- U lành hay ác tính
- cái này
- Cứ nói ( Sơn lầm lỳ nhìn xuống đất)
- là u ác cậu cần phẫu thuật ngay
- Phần trăm sống là bao nhiêu
- Là 30% ( Sơn cười)
- Vậy là cũng có thể chết trên bàn mổ
- Đúng vậy nhưng chúng tôi sẽ làm hết sức thưa chủ tịch (Sơn cười đứng dậy)...
- Nói sau đi tôi phải về đưa vợ và con đi chơi rồi
- Chủ tịch gấp rồi nếu không sẽ có lúc cậu quỵ và không thể cấp cứu kịp dc
- Ông có gia đình không ( Sơn quay lại nhìn bác sỹ) tôi chỉ vừa mới có 1 gia đình trọn vẹn mà thôi ( Sơn đi ra thư kí đỡ tay) giữ bí mật hiểu không
- Cậu cần phẫu thuật ngay
- Để sau rồi nói đi ( Sơn quay đi mắt anh ta đỏ lên a ta mím môi lao thẳng ra xe)... em đang chờ anh có phải không ,tại sao ,tại sao ( Sơn gào lên trong xe)... hình ảnh Lê bế ỉn trên tay đợi Sơn dưới trơi tuyết như đang giằng xe tâm can 1 người khóc,1 người cười tươi buồn ơi sao chẳng ngủ yên vậy... .
  Tôi bế ỉn đứng chờ Sơn trên con đường hai bên đầy hoa hồng ,ỉn của mẹ sau này hái hoa này tặng bạn gái nhé con ( tôi cười tươi thấy xe Sơn đi về ,Sơn vui vẻ xuống mở xe)
- Đi thôi hai mẹ con chờ lâu chưa
- Mới thôi mắt anh sao vậy như khóc ý
- Lúc nãy có hạt bụi a dụi mắt nên vậy nào lên xe đi ( tôi lên xe Sơn ngồi im nhìn 2 mẹ con)
- Sao vậy
- không hôm nay em xinh lắm
- Đồ hâm ngày trc em không xinh chắc
- Bh xinh hơn ( Sơn cười nhạt) đi thôi bố đưa ỉn đi chơi nhé ( Đi vào siêu thị Sơn cõng con trên vai khiến tôi thấy hạnh phúc gia đình bé nhỏ thật sự của tôi đây rồi)
(N): Sơn với hộp đồ chơi mắt bỗng mờ ,Sơn với trượt ...
- Bố xin lỗi ỉn nhé để bố làm lại ( Sơn thấy đau đầu) dạo này bố hay đau đầu ,hôm nay thì đau hơn con ạ Sơn thở dài ,Lê gọi)
- Anh ăn món này không
- có gì cũng được
  Mua xong đồ ra công viên ngồi ăn Sơn dắt con vui với các bạn ,tôi ngồi nhìn thấy con ngã Sơn không đỡ muốn con tự đứng dậy
(N): Bố muốn sau này không có bố con cũng phải tự đứng dậy giúp mẹ hiểu không,nếu bố khoẻ bố hứa khi con ngã bố sẽ đỡ,bố tồi quá đúng không ( Sơn đỏ mắt nhưng không dám khóc)... Sơn nhìn Lê khi Lê đang nói chuyện với 1 người gần đó... nếu chúng ta lại xa nhau lần nữa liệu em có chấp nhận được không em và liệu nụ cười kia sẽ còn tồn tại,,,anh muốn dừng thời gian trôi để ngắm nụ cười của em mãi mãi ( Sơn bế Ỉn lên anh ta ôm con dúi vào Ỉn chảy nước mắt) bố cũng sẽ nhớ con ...
  Tôi chạy lại kéo tay Sơn,trời như sắp mưa rồi anh chúng ta về thôi
- Uk ( Sơn cố kiềm chế)... trên xe Sơn đau đầu đến mức gằn mặt đỏ lên...
- Lê này em cho con về thăm bố đi
- Dạ sao vậy ạ
- Bố chưa biết mặt cháu mà bố lớn tuổi đi xa không tiện em đưa con về thăm bố nhé
- Vậy sang tháng
- Không 3 hôm nữa (thấy Sơn gay gắt Lê ngạc nhiên) ý anh là 3 hnua a đi công tác tiện thì em có thể đi trong thời gian anh đi công tác
- Vậy chờ anh về rồi cả nhà mình đi
- Anh rất bận em về đi nhé tranh thủ dc không em
- Vâng vậy em về thăm bố... ( Sơn đèo tôi về rồi kéo áo choàng cho 2 mẹ con)
- Anh tạm thời ở bên kia xử lý xong cv anh sẽ về
- Anh bận thì cứ đi đi ạ em chờ anh ( tôi cười tươi)
(N): Nụ cười của Lê khiến Sơn thở mạnh ,Sơn quay đi vì sợ bật khóc
- Anh đi nhé hai mẹ con vào đi không lạnh ( Lê phía sau vẫy tay)
- Ỉn chào bố đi con ( tiếng ỉn gọi Bố khiến Sơ khựng lại a ta cố kiềm chế quay lại)
- Bố yêu hai mẹ con ( Sơn bỏ thuốc ra hút vừa lái xe vừa gọi điện) thư kí ra quốc lộ A đón có thể tao sắp quỵ lần nữa rồi ( nói xong sơn không hút nổi thuốc anh ta buông thõng tay rồi mê man) anh muốn tim mình là 1 thế giới nhỏ ( Sơn cười) đủ lớn để giấu em vào đó ( nụ cười tươi của Lê là hình ảnh trong đầu Sơn)... a ta cười rồi ôm đầu hét lên... nếu thế này thà đừng để cho chúng tôi gặp lại thì hơn tại sao cứ khiến chúng tôi phải xa nhau ( Sơn ôm tim lăn lộn trong xe)... thư kí đến Sơn đã mê man tiếng xe đẩy cấp cứu ,tiếng cười trẻ thơ của ỉn văng vẳng trong đầu Sơn... Sơn nắm tay bác sỹ
- Nhất định phải cứu sống tôi dù chỉ là 10 năm hay 1 năm sống nữa
- Tôi sẽ cố hết sức thưa chủ tịch chúng ta phải xạ trị trong 3 ngày trước khi phẫu thuật
- Bắt đầu đi ( Sơn nắm tay nhắm mắt) ... .
  2 ngày trôi qua tôi gọi cho Sơn đều không được ,tôi cảm thấy lo lắng bất an gọi cho anh thư kí đều từ chối nói rằng bận họp,bận đến mức không gọi cho em dc 1 cuộc điện sao anh... tôi buồn bã ngồi bế ỉn ngoài sân ...
(N): Sơn đang xạ trị đau đớn đến mức lăn lộn,hai hôm nay Sơn không bước nổi chân...
Thư kí: Cô Lê vẫn gọi có cần tôi nói không cậu chủ cứ thế này không ổn
- Luật sư gọi đến đây ( Sơn cố với tay lấy máy) ta sẽ gọi lại cho cô ý còn cậu gọi luật sư ta cần làm tài sản thừa kế
- Vâng thưa cậu chủ...
- Anh đây giờ anh mới nghỉ ngơi được em và con thế nào ,anh bận nên toàn ngủ quên thôi ( Sơn run tay cố giữ tay nghe điện thoại)
- Mai mẹ con em đi rồi anh có về được không 1 chút thôi cũng dc
- Được anh sẽ săp xếp ,vậy a cúp máy đây em
- Anh à em và con chờ anh ,a nhớ về nhé
- Uk ( Sơn nhăn mặt Lê cúp máy Sơn rơi tuột máy thở dốc(
Thư ki: Luạt sư đến rồi thưa chủ tịch
- Nghe tao đọc kĩ tập đoàn tất cả tài sản mang tên tao sẽ do Lê thừa kế ,tiền bảo hiểm bất động sản còn về cổ phần tập đoàn cậu giữ 60% lê chỉ cần 40% điều hành sẽ do cậu điều hành cho tới khi con tôi đủ 18 tuổi tất cả giao cho nó và cậu hãy nói với bang rằng tôi xin lỗi vì đã ra đi sớm phụ lòng mọi người ,bang Hồng Hoa Hội sẽ do cậu nắm quyền con dấu và bông hoa ấn trong ngăn kéo thứ 7 tủ sách thứ 3 trong toà nhà ...
Thư kí: Cậu chủ cạu đừng nói vậy tôi không dám
- Ta tin ở cậu để phòng răng khi ta không còn cậu phải đảm bảo tập đoàn không loạn và giúp con trai ta trở thành chàng trai giỏi như cậu vậy ( thư kí khóc)
- Cậu chủ ơi tôi không dám
- Cậu rất giỏi ( a thư kí khóc nức nở bên giường còn Sơn nằm thở đau đớn ôm đầu)
- Bác sỹ,bác sỹ chủ tịch ( họ lao vào cấp cứu cho Sơn,,,)
Bác sỹ: Mai tiến hành phẫu thuật cậu cố lên ( Sơn đờ đẫn nhìn lên trần nhà)..
- Em là cô gái tuyệt vời đã cho anh nhiều điều tuyệt vời ( hình ảnh Lê cười dưới hàng cây anh đào vì con sâu róm ngày nào có lẽ đó là hồi ức đẹp nhất trong tim Sơn),..,
  Hôm sau tôi sách vali đi cùng 1 vú nuôi về với bố tôi,,,vừa đi tôi vừa gọi cho Sơn,k nghe máy tôi nhắn tin,em chờ anh ở sân bay nhé ... !lòng tôi cứ thấy nôn nao khó chịu...
(N): Sơn đang thở oxy và truyền dịch... điện thoại trên bàn reo lên ... anh thư kí vội giấu đi Sơn mở mắt
- Mấy giờ rồi ( nói yếu ớt)
- Dạ 9h rồi ( Sơn giật vội ống thở) cậu chủ không được đâu
- Tao đã hứa sẽ về rồi tránh ra
- Sắp phẫu thuật rồi cậu sẽ không chiu dc đâu
- Có thể đây là lần cuối thì sao ,chờ tao đi đi
- Không được tôi sẽ không theo cậu lần này dc
- Vậy tao tự đi ( Sơn đi lảo đảo ra ngoài ngã quỵ)
- Cậu có cần thế này không tại sao không nói
- Tao cần gặp Lê nhanh ( Sơn đứng dậy đi Thư kí đỡ )
- Cậu đang tự hại bản thân mình ( thư kí đỡ Sơn ra xe ,lên xe Sơn thở)
- Khi nào phải xa cách nhau đến nhiều lần khi đó cậu sẽ hiểu ,xa cách đáng sợ thế nào... .khi yêu hết lòng đó là sợ hãi ,tôi rất sợ khi xa cô gái đó (Sơn bật khóc ôm mặt)... a thư kí gạt nước mắt roi lái xe vút đi ...
   Tôi đứng cứ nhìn ra phía sau ra thang máy trôi tôi vẫn cứ ngoái lại rồi cầm máy nhìn xem Sơn có gọi không... .bàn tay đặt lên chỗ vịn như muốn nói thời gian ngừng trôi lại đi có dc k
(N): Sơn ở trên xe dc anh thư kí thay đồ cho... môi tím tái nhợt
Sơn: Vuốt lại đầu cho tôi ( a thư kí vuốt mà nc mắt cứ chảy) dc rồi áo choàng đâu ( a thư kí choàng áo) trông tôi thế nào
- Ổn rồi cạu chủ ( thư kí mếu)
- Tốt rồi nín đi là đàn ông sao lại khóc mãi vậy ( Sơn cười nhạt rồi đi nhanh vào sân bay)... chỗ vịn ở thang trôi mà Lê vừa vịn giờ là bàn tay Sơn... Sơn cầm máy gọi ...
- Em nghe đây sao bh a mới gọi lại
- Anh đang tới bên em đây ( Sơn đi tới sân bay vừa thấy Lê cũng là lúc Sơn cúp điện thoại)... Lê chạy tới ôm Sơn...
- Anh đi đâu vậy ( vết đau khi xạ trị Lê ôm mạnh khiến Sơn đau) sao anh trông mệt mỏi vậy môi anh bợt như người ốm vậy
- Do anh làm căng thẳng quá đó em,con đâu ( Sơn đi ra hôn con rối rít)
- Kìa anh làm con cáu đấy
- Lê này anh có chuyện muốn nói... ra kia nói được không ( lên tầng nhìn ra bên ngoài sân bay ,qua lớp kính Sơn nắm tay tôi) anh muốn cả ngày được bên em
- Sao nay sến vậy mấy hôm em về thôi mà
- Anh muốn cả đời được bên em lắng nghe,nghe đến khi giong noi ta già nua
- Chắc chắn rồi đồ hâm
- Dù em không nhớ ra anh nhưng a hy vọng em trân trọng tình cảm hiện tại của hai chúng ta ... ( Sơn dơ máy ảnh lên kéo Lê vào chụp) anh muốn chúng ta mãi như trong bức ảnh dù ra sao vẫn mỉm cười
- Èo để em chụp thêm cho anh vài tấm nhé ( Lê chụp rồi Sơn cười nhạt ,Lê vô tư chụp từng cử chỉ của Sơn,Sơn kéo tay ôm Lê)
- Chẳng có gì tuyệt hơn ôm em chặt trong tay và anh muốn nói rằng anh yêu em,yêu đến trọn đời ... ( Sơn đỏ mắt a ta cắn răng)...
- Em cũng vậy mà sao như chia ly ý đồ hâm ạ em sẽ về sớm ( trên toa thông báo vào sân bay)... em phải di rồi ( Sơn mãi không buông tay tôi)
- Nhớ măc ấm khi đông tới,đủ mát khi hè sang,và biết tự lo khi ốm anh sẽ luôn dõi theo em
- Được rồi mà ( Lê cười tươi) đi mấy hôm thôi mà  (Lê quay đi Sơn vẫn nắm) sao vậy không nỡ xa em à
- Uk anh không nỡ ( Sơn thở manh)...
- Thôi nào muộn rôi đấy em đi đây ( tôi buông tay Sơn hai cánh tay buông nhau ra tôi quay lại vẫy tay)
(N): Sơn chạy lại ra chỗ Lê kéo tay cô và hôn lên môi khiến Lê ngạc nhiên
- Em đi cẩn thận ( Sơn thở mạnh rồi quay đi)
- Em đi nha em sẽ về sớm ( Lê vỗ vai Sơn)
- Uk em đi đi ( Sơn cố quay lại vẫy tay đến khi Lê đi vào trong khuất Sơn tắt nụ cười) anh sẽ rất nhớ em ( Sơn ngã quỵ thư kí đỡ Sơn co giật mê man)
Thư kí: Cậu chủ cố lên tôi tới rồi đây ( Xe đưa Sơn vào cấp cứu)...
Bác sỹ: Tại sao lại cứ cố đi vậy cơ chứ cố lên chủ tịch ( Sơn thở thoi thóp)... vào bàn mổ ánh đèn chiếu vào Sơn,Sơn nhắm mắt nước mắt rơi xuống hai bên... tiếng dao kéo tiếng bác sỹ cũng không đau đớn bằng nỗi niềm của 1 người đàn ông đang đối diện với cái chết nhiều hơn sự sống,... Sơn nhắm mắt tay buông thõng,... anh nguyện mãi yêu em đến suốt cuộc đời và khắc tên em lên trái tim này ( Sơn cười rồi bất tỉnh)...
   Tôi vừa vào đến sân bay chợt có người kéo tay tôi,tôi quay lại là Chi ...
- Cô là
- Chị là Chi đây không có thời gian nói rõ chị mới về tới nơi nghe anh thư kí nói em biết anh Sơn bị sao không
- Em không
- Không còn thời gian quay lại ngay anh sơn đang mổ phẫu thuật
- Mới nãy anh ý còn ở đây mà chị nhầm rồi ( Chi bật gọi điện cho Thư kí)
Thư kí: Bảo cô Lê nhanh lên cậu chủ vào phẫu thuạt chỉ có 30% sống xót thôi cậu ý cần cô ( tôi buông thõng túi sách)
- Vú vú bế ỉn về dinh thự chúng ta không bay nữa ( tôi quay đi chạy nhanh theo chi,,,anh nhất định không được sao anh dám giấu em đồ tồi,,,tôi thở nước mắt lã chã rơi,,,,đến khi chạy sang đường 1 chiếc xe lao đến tôi,tôi sợ đứng im ... khoảnh khắc nguy hiểm đó đầu óc tôi nhớ lại giây phút tại sân bay tôi gặp người đó đeo kính ,dáng vẻ cao ráo dc vệ sỹ bảo vệ,đêm đầu tiên trên taxi,khi tôi bầu người đó mang đồ ăn đến và khi chi tay trên cầu,khi tôi sắp sinh người đó cũng vội vàng quay về,người đó,người đó... là anh ( tôi rơi nc mắt vô hồn)... Chi kéo tay tôi ,xe phanh lại
Chi: Sao vậy nguy hiểm quá e sao k
Lái xe: Điên roi à xe lao đến không tránh
- Đúng toi điên rồi quên người đàn ông bên mình mỗi tối,quên người hôn tôi mỗi sáng,tôi điên rồi ( tôi chạy vội lên xe hình ảnh anh cười và đánh đàn khi bên Nhật đang ôm lấy tôi)em xin anh nhất định phải bình an...
(N): Tiếng bíp bíp nhịp tim thưa dần của Sơn
Bác sỹ: Cố lên nào chủ tịch...
  Tôi cắn răng hai bàn tay nắm chặt nhau cầu nguyện
Chi: Tại sao em lại không để ý đến người mình yêu sắc thái ra sao vậy,anh ý cố ra sân bay để gặp em bất chấp nguy hiểm và em thì không biết sao
- Em sai rồi em không chú ý em quá tồi ,em là kẻ tồi khi chưa bh chú ý đến anh Sơn,kí ức 1 mình anh giữ còn em đã quên ,quên đi đã từng yêu và từng đau ra sao,quên đi 1 người dàn ông vì tính cứng ngắc không dám nói ra yêu em,quên đi 1 người đêm đêm khóc vì mình ( tôi lã chã nước mắt)... đến viện tôi chạy vào thấy anh thư kí quỳ trước phòng bệnh khóc lớn
Chi: Sao rồi anh Sơn sao rồi
- Cậu chủ đang cấp cứu vừa 1 người đi ra báo tinh hình xấu ( Tôi lảo đảo bác sỹ đi ra)
Bác sỹ: Phẫu thuật thất bại chủ tịch đi rồi ( tôi cười nhạt)
- Anh ý có nói sẽ chờ mẹ con tôi về mà bác sỹ xem lại đi ( xe đẩy ra)
- Tôi rất tiếc chủ tịch bệnh đã quá nặng không thể qua khỏi ,tôi xin lỗi ( bác sỹ cúi đầu tôi chạy ra lột khăn)
- Có phải anh cũng đang cho em thấy cảm giác khi anh nhìn em chết đúng không Sơn,anh tỉnh lại đi được không Sơn ,em xin anh đừng bỏ em mà Sơn ( tôi gào lên mái tóc anh rũ đôi tay buông thõng bàn tay lạnh ) tại sao anh giáu em em ,đồ khốn mở mắt ra nhìn em này Sơn ,em tháo chạy ngay trước mặt anh giờ thì anh đang thao chạy ngay trước mặt em chúng ta cứ phải như vậy đến bao giờ mở mắt ra đi nào Sơn...
  18 năm sau... khi tôi định tự vẫn thì tôi lại biết mình mang thai,có lẽ anh đã muốn tôi sống,sống như 1 cái xác không hồn với nỗi đau tình yêu chất chứa... .hôm nay Ỉn của tôi tốt nghiệp cấp 3 và đứa thứ 2 tôi đặt tên là Thương  ,1 vết thương lòng và thương nhớ người đàn ông cua đời mình... .
Ỉn: Mẹ ơi ( thằng bé vẫy tay tôi và bác gái cùng bố tôi đi ra cả nhà đã về London sống)...
Tôi: Trai mẹ đẹp trai quá rất giống bố con
- Bố con đẹp trai thật mà mẹ ( thằng bé cười)
Bác gái: nhà ta chụp ảnh thôi con bé Thương mãi chưa về đến nơi à ( tiếng gọi với)
Thương; Cháu đây xin lỗi mn cháu đến muộn tại bận chút vc ạ
- Bận vẽ chứ gì bà lạ gì nữa
- Mẹ sao hnay mẹ mặc đẹp vậy
- Tốt nghiệp anh con mà phải đẹp chứ còn làm kỉ niệm
Bố: Chụp thôi nào ông mỏi quá rồi ( cả nhà cười lớn ,tiếng vỗ tay bó hoa dơ ra là Chi và anh thư kí)
Chi: Chúc mừng con nhé
- Dạ cám ơn cô
Thư kí: Trời hôm nay đẹp quá này cậu chủ cậu có nhìn thấy không bỏ chúng tôi đi cậu có thấy dc cảnh đẹp thế này không?... ( mn cười rồi nhìn tôi)
Tôi: Ấy con ổn mà con sống đến bây giờ nhìn lũ trẻ trưởng thành là con vui rồi ... con không nghĩ dại như trước đâu
Bác gái: Sơn nó muốn con hạnh phúc con vẫn trẻ
- Con lớn tuổi rồi mà mẹ
Thương; Mẹ đi họp cho con người ta nói là chị con đấy mẹ trẻ mà ... ( tôi cười gượng) tối đến nhà tổ chức ăn uống,tôi gọi thương xuống chảu tóc cho con
- Anh trai con có bạn gái rồi mẹ biết còn con thì sao nào
- Con có bạn tán nhưng con không ưng mẹ ạ con còn bé lắm mẹ cứ trêu
- Mẹ mong gái của mẹ gặp dc 1 người yêu con ( con bé ngắt lời)
- Yêu như bố yêu mẹ đúng không ạ
- Đúng vậy bố mẹ gặp rồi yêu chia xa rồi gặp lại rồi lại chia xa tất cả dường như là số phận mẹ rất nhớ bố con
- Mẹ tuần này không ra thăm bố ah
- không con thương này mẹ hy vọng con tự tin tìm dc 1 chàng trai tốt bà nội vẫn khoẻ mạnh và ông ngoại cũng vậy mẹ mong các con phải luôn nghe lời người lớn ( Jonathan đi xuống)
- Mẹ nói gì vậy chúng con vẫn ngoan mà
- Vậy là tốt con ạ thôi hai đứa đi ngủ sớm đi ( Sáng hôm sau tôi dậy sớm đi ra đường bắt 1 chiếc taxi vừa bước lên hình ảnh Sơn ngồi đó đọc báo khiến tôi với tay) bao lâu rồi em vẫn quên rằng anh đã không còn ( tôi rơi nước mắt) lái xe cho tôi đến quán cafe X... đến quán 1 người đàn ông đi tập tễnh đi ra đó là Huy khi ở tù đã bị đánh đến mức chân bị tập tễnh giờ về mở quán cafe nho nhỏ ...
Huy: Sao em đến đây ( a ta ngạc nhiên)
- Mời em 1 tách cafe chứ
- Được chứ em ngồi đi
- Anh có khoẻ không ,mọi thứ vẫn ổn chứ
- Vẫn ổn còn em thì sao
- Em cũng vậy hai đứa con ngoan ngoãn và rất giỏi
- Vậy là tốt rồi
- Ở đây xa thành phố quá em biết vì sao anh lại mở quán cafe gần đây,gần Trâm phải không?
- uk từ khi cô ý bị điên anh về đây để tiện qua chăm sóc ( quán cafe gần trại điên)
- Vậy là đến bây giờ anh đã biết anh yêu ai rồi chứ
- Anh biết chứ nhưng biết đã quá muộn rồi,anh không như Sơn sống hay chết cũng vẫn vì 1 người
- Anh sai rồi anh Sơn không vì em mà anh Sơn tin vào hai chữ tình yêu,anh Sơn vì chính thứ tình yêu mà anh ý tin và tuyệt đối không buông tay dù có bất kì hoàn cảnh nào,còn anh đã buông tay Trâm ngay khi anh có mục đích kết hôn,chiếm cổ phần làm chủ tịch và rồi anh có thấy vui hơn không?
- Anh biết anh biết đã quá muộn nhưng anh vẫn hy vọng dc ở cạnh người mình yêu
- Em cũng vậy ( tôi đứng dậy) giờ thì em đi tới gặp người em yêu đây ,gừi lời của em đến Trâm hy vọng cô ý sớm tỉnh táo... ( tôi quay đi Huy nói với)
- Lê cám ơn tất cả đã để chúng ta quen nhau anh không hối hận vì điều đó
- Còn e thì cực kì hối hận ( tôi cười rồi quay đi)...
Qua tiệm mua bánh,em mua bánh giống khi em mất anh cũng vậy,anh thư kí nói anh còn mua hoa còn em không ga lăng dc như anh ( tôi cầm hộp bánh đi vào nghĩa trang nơi có người tôi yêu đang nằm)... tôi đặt bánh xuống... rồi dơ máy ảnh lên chụp... tách... sao rồi em cũng chụp như khi anh làm đấy chỉ có điều có mỗi em thôi nhỉ ( nhìn vào máy ảnh tôi cười thở mạnh) hnay em không khóc đâu... yên tâm đi... tôi lau bia mộ rồi xoa xoa chỗ đất cỏ mọc ... cỏ mọc nhanh thật... em đã làm tròn nghĩa vụ của 1 người mẹ và giờ em muốn làm tròn nghĩa vụ của 1 người vợ... các con sẽ hiểu cho em đến bên anh là điều em hằng mơ ước... tôi rơi nước mắt rồi nằm bên cạnh bãi cỏ ôm bãi cỏ rồi nhắm mắt... như lời anh nói lúc nào anh cũng muốn được bên em và em cũng vậy,duyên kiếp tiền định của chúng ta dù có chết cũng bên nhau phải không anh( tôi ôc máu mồm ra) em uống thuốc rồi anh đừng trách em nhé ... dù năm năm tháng tháng em nhìn lại dĩ vãng bao nhiêu chuyện sóng gió đã trải qua ,em vẫn muốn cầm tay anh dù chỉ 1 lần sẽ không bị chia cách nữa đâu anh ( mồm tôi tuôn máu ra nhiều hơn)... em muốn con đường cùng anh đi kéo dài ,kéo mãi đến ngày em bên anh trọn đời... được không ( máu ướt đẫm váy tôi thấy Sơn đứng trong bộ áo trắng dơ tay như đón tôi)... từ giờ chúng ta sẽ dc ở bên nhau em yêu anh ( tôi với tay rồi rơi buông bịch... )
   Tiếng chuông báo về 1 phụ nữ uống thuốc tự vẫn bên cạnh mộ chồng,sau 18 năm chờ đợi cuối cùng Lê đã có thể đến bên Sơn 1 cách trọn vẹn,từ giờ sẽ không ai có thể tháo chạy khỏi ai được nữa rồi ... dù có chết cũng dc dc chết bên cạnh nhau... vĩnh viễn thiên thu vạn kiếp bên nhau...
             The End

Xem danh sách chương truyện Tháo Chạy full

Đọc truyện khác cùng tác giả: